Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Kiếm Tửu Đầu Xuân
Thơ của Văn Nguyên Dưỡng



               



Ngắm cổ kiếm tướng quân xưa,
Chi bằng uống cho sưa bình cúc tửu.
Buổi đầu Xuân
Thiếu cầm kỳ thi họa,
Thiếu một gã tri âm.
Thôi thì
Độc ẩm...
Từ buổi người đi
Bỏ ngựa ký, tang bồng,
Bỏ thác, bỏ rừng, bỏ suối, bỏ truông.
Bỏ bến, bỏ sông, trôi theo dòng định mệnh,
Con thuyền nào phiêu giạt giữa phong ba...
Kiếm Kinh Kha thôi cũng đành phong lại,
Cờ Đế Thích kéo pháo, xe, qua ải
Quên mất đâu rồi!
Chỉ còn mảnh chinh y dính mãi,
Cũng sờn vai khi giã biệt kinh kỳ...

Tướng đã bỏ ra đi
Sao quân còn ở lại
Cảnh lao lý cũng từng phen nếm trải
Đói rét cơ cầu phỏng có ra sao!

Rừng Việt Bắc đã nhuốm màu tóc bạc,
Soi can trường không hổ mặt trượng phu.
Ngậm miếng sắn tù, ngâm thơ Đỗ Phủ,
Cuộc phù đồ vỗ một giấc Nam Kha,
Mười ba năm luôn gõ nhịp khinh ca...
Bốn mươi năm kỷ hận vẫn chưa nhoà,
Làm mặt lạ với núi sông cẩm tú.
Xuân viễn xứ, vẫn soi gương kim cổ,
Một tấc lòng xin gửi lại quê cha
Da diết nhớ chiến trường xa đổ lửa...
Chợt nghĩ, sống không dư, chết không thừa,
Đất vẫn thế, vẫn bốn mùa thay đổi,
Tùng bách cũ vẫn sinh sôi nẩy nở...

Tri kỷ, tri kỷ hề, xin chờ người
Cùng chia ly cúc tửu buổi đầu Xuân,
Mai lại vác kiếm vào sa trường tuý ngoạ…

Văn Nguyên Dưỡng
Cảng Trân Châu,  Xuân 2015

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang