Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Tưởng Nhớ Người Anh Võ Bị
Thơ Trần Mai Hương


Thương Nhớ Trần Tăng Thành, Người Anh Võ Bị khóa 29

Hằng năm cứ đến cuối tháng 10 đến 11/11, khắp mọi nơi trên Bắc Mỹ nhìn mọi người cài hoa hồng đỏ trên áo để tưởng nhớ đến những chiến sĩ, những anh hùng đã đổ giòng máu đỏ thắm cho quê hương cho tự do, hy sinh cuộc sống còn vì hậu thế làm em tưởng nhớ đến anh.

Trước cái chết anh vẫn mĩm cười và hiên ngang “Tôi sống bởi lý tưởng và sẵn sàng chết vì lý tưởng.” Chí làm trai trong thời ly loạn anh vẫn một lòng “Sống làm tướng chết vi thần“,  anh không bao giờ khuất phục trước bạo tàn gian ác, anh gánh chịu những nổi đau của đồng đội, dù gông cùm dù xà lim anh không nản.

Bây giờ anh đang ở trên trời cao mây trắng. Xin anh hãy phù hộ cho:

  1. mẹ già chân yếu tay mềm .
  2. những đồng đội, đồng môn và bạn bè đồng tâm chí hướng của anh trên thế gian nầy.
  3. chị Sầu Đông (người  yêu đầu đời cũng là cuối cùng của anh) được hạnh phúc vuông tròn.
  4. những đứa em tha phương cầu thực khắp bốn phương trời.

Ngày ấy anh đã đốt lên ngọn đuốc soi đường để ba mẹ và chúng em đốt lên bao nhiêu ngọn nến,  hằng hà nén hương thơm để thương tiếc anh với nổi đau và lòng thương nhớ.

 

 

 

Đôi mắt anh của một thời niên thiếu,
Vẫn rực sáng như ánh nắng mặt trời,
Bởi trong anh với một điều tâm niệm,
Cho quê hương và Tổ quốc thân yêu.

Lòng anh vẫn thường xót xa khắc khoải,
Bao  nỗi đau thương, với cảnh chia lìa,
Chí làm trai không nghoảnh mặt làm ngơ,
Mạ  buồn đau nhưng nén lệ tiển đưa,
Vì non sông  anh hăng hái lên đường,
Còn tình nhà anh xin đành lỗi hẹn,
Ngày vận nước tan thương, anh hùng tận,
Anh vẫn bền lòng sắt son trung nghĩa.

Quyết tung cờ khởi nghĩa làm gương,
Tù chung thân anh vẫn ngẫng cao đầu.
Anh vẫn hỏi sao lòng người gian ác,
Đánh đập người bao máu chảy thịt rơi
Trong lao tù, đày đọa nhục trần ai,
Một mình anh đổi lấy mạng bao người,
Anh đau cùng nổi đau của nhân loại,
Nhốt xà im, gông cùm anh  không sợ.

 

 

 

      

Đôi mắt anh, như một lời cương quyết,
Thà chết vinh quang còn hơn sống nhục,
Bao nổi căm hờn ai hiểu thấu chăng?
Anh bằng lòng, viên đạn thù vô nghĩa ,
Thân xác anh đã trở về các bụi ,
Dâng linh hồn cho tổ quốc thân yêu
Anh vẫn hỏi, bạn bè giờ thất lạc,
Bốn phương trời mong sẽ được an vui.
Vẫn thương yêu với tình tự Vỏ Bị,
Vẫn nhớ trường xưa Đà Lạt, Lâm Viên,
Anh vẫn  đọc,vần nghe lời thăm hỏi,

Bởi hồn anh trên mây trắng trời cao.

Anh vẫn vui, vì giờ anh bên mạ,
Sớm hôm chiều mạ đốt nén hương thơm,
Anh vẫn ngửi mùi hương cả tấm lòng,
Của bạn bè khắp bốn bể năm châu.

Bức di ảnh có nhạt nhòa vì năm tháng,
Nhưng mãi đời vẫn hai tiếng linh thiêng....

Mai Hương Trần
một ngày với niềm đau vô tận



Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang