Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Trả Lại Xác Con Tôi
Thơ Trần Mai Hương


Viết cho người Anh Võ Bị

Nổi đau khổ của mạ tôi thì càng cao càng chất xâu dài theo năm tháng, bởi mạ lúc nào cũng xót xa thương nhớ cho đứa con thiệt thòi nhất. Nổi đau cũng thấm thía khi những tháng ngày tháng xuôi ngược khắp nơi  dể mong  nhìn được thấy anh , khốn nạn thay họ không dám nói thật mà cứ chỉ trại tù này đến trại tù khác để mạ  tôi vô cùng vất vả ngược xuôi, nhưng vẫn không gặp được anh tôi vì người ta đã giết anh tự bao giờ.
Hạnh phúc hòa lẫn nổi đau khi hơn cả mười  ba năm mới tìm được xác anh và ba mươi ba năm sau mới biết được ngày anh mất  chính xác.
Hàng năm cứ đến ngày VU LAN mọi người đang dành cho mẹ thì mạ tôi lại dành ngày Vu Lan để  làm mâm cơm tưởng nhớ đến người con đã khuất. Có nổi đau khổ nào hơn không nhỉ?
Có những hạnh phúc hòa lẫn cùng niềm đau và nổi xót xa.
Tôi cũng xin góp nhặt triệu triệu đóa hoa Hồng trên  thế gian này để tặng cho những ai  đang còn mẹ.
Cũng xin đốt nén hương lòng và dâng triệu triệu đóa hoa trắng cho những ai không còn mẹ. Xin Vinh danh mẹ và những ai đang làm mẹ .

 

 

 

Hôm nay  ngày Vu Lan, năm tháng mấy,
Mẹ ngồi nhìn vu vơ, bên khung cửa,
Mong tìm thấy được bóng anh trở về,
Dù chỉ một lần, một lần trong mơ ước.

      Đôi mắt  Mẹ nhạt nhòa vì  nước mắt,
      Và giật mình như tỉnh giữa cơn  mơ,
      Mẹ gục đầu , đôi  bàn tay run rẩy,
      Đớn đau thay sao nhớ mãi trong lòng,
      Khi Mẹ  vui mừng gật đầu lặng lẽ,     
      Cắt thêm khâu vàng  trên ngón tay đeo,
      “Hai lượng vàng đổi  lấy xác con tôi”,
      Bởi  lũ vô tâm buông lời hăm dọa.

Mẹ thảng thốt ,sững sờ như chết lặng,
Hài cốt anh trong hố dất nửa thước,
Sợi dây thừng chúng trói  buột  tay anh,
Sọ đầu bể, từng rể cây bám chặt,
Mẹ nhặt từng đốt xưong khô còn lại,
Gói ghém trong lòng với nổi đau thương,
Khi  ông trời trút  cơn mưa tầm tả,
Đã thấu chăng nổi lòng của người Mẹ.

      Mẹ đã khóc, cả cuộc đời già yếu,
      Thương đàn con nay vất vả ngược xuôi,
      Xót xa anh trong  chốn lao tù đói khát,
      Chí kiên cường với tấm lòng gan dạ,
      Không khuất phục  lũ  bạo tàn độc ác,
      Anh thà chết vì quê hương đất nước,
      Chí làm trai anh trả nợ núi sông,
      Để mẹ già lòng mãi nhớ thương anh.
              
Tiếng phone reo, xa nửa vòng trái đất,
Mẹ nghẹn ngào ngồi nghe em kể chuyện,
Với những lời chào, thăm hỏi thân yêu,
Của đồng đội bạn bè cùng chí hướng,
Mẹ mừng vui nghẹn ngào  trong nước mắt ,
Bởi bạn bè anh đã làm mẹ nhớ,
Đứa con thân yêu ngày nào của Mẹ,        
Ngủ đi anh! thôi ngàn năm vĩnh biệt,
Hận thù này, em mang mãi trong tim.
                         
      Mong ngày mai đất nước được bình yên,
      Niên Trưởng, đồng đội anh cùng chúng em,
      Sẽ quay trở về quê hương yêu dấu,
      Phủ mộ anh lá cờ vàng ba sọc...

Ngủ đi anh, thôi ngàn năm VĨNH BIỆT! ................

Mai Hương Trần
Vancouver 13/8/2011, trong nổi nhớ thương anh vô cùng tận

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang