Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chuyện Đời Chưa Kể Hết
Thơ của Nguyễn Phương Thúy.



Chuyện Đời Chưa Kể Hết, tác giả Nguyễn Phương Thúy, là một tập thơ banh mắt những kẻ gian dối bôi đen lịch sử, những bài thơ viết lại những chuyện mà cả đời này sang đời kia con cháu chúng ta kể mãi không hết, vì quê hương ta mang quá nhiều đau thương, kể một đau thương này thì lại hiện lên những đau thương khác.

Thơ Nguyễn Phương Thúy là những dòng thơ của đau thương, những dòng thơ lại làm rướm máu những vết thương lòng, làm đau con tim, làm thắt ruột gan, làm đổ lệ, những dòng thơ oai hùng đầy chí khí quật cường, nhữ dòng thơ chiến đấu, những dòng thơ yêu nước, những dòng thơ để đời. Thơ Nguyễn Phương Thuý làm chúng ta sôi sục căm hờn, làm chúng ta uất ức, muốn đứng lên đập đổ bạo tàn, dành lại quê hương cho dân tộc Việt Nam.

Mời các anh chị vào xem những cuốn video clips để cùng rung động, thổn thức, bàng hoàng, uất ức....và mong ước một ngày vinh quang

Bao Giờ Anh Trở Lại - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thúy (1)
http://www.youtube.com/watch?v=HGHjru3A45M&feature=channel

 

 

Bao Giờ Anh Trở Lại

Bao giờ trở lại hỡi anh?
Em mong, em đợi từ ngày biệt ly.
Ngóng về heo hút biên thùy,
Bồn chồn, thắt thỏm, xuân thì héo hon.
Trăng soi bóng đổ cô đơn,
Hồn em theo nhịp bước đường hành quân
Nhớ anh, thức suốt canh thâu,
Đường kim mũi chỉ, em khâu cờ vàng.
Sa trường khói lửa ngút ngàn
Trong lòng trăm mối ngổn ngang, giọt sầu.
Đồng Xoài, Bình Giả tuyến đầu,
Pleime đất đỏ, Phú Bài, Khe Sanh.
Bồng Sơn, Huế đến Chu Lai,
Mậu Thân súng nổ khắp nơi Sài Gòn.
Mùa hè đỏ lửa kinh hoàng,
Đầm đìa máu lệ, tan hoang xóm làng.
Trực thăng chao đảo từng đoàn,
Đổ quân, tiếp tế, gió bay bụi mờ.
Thần chết rình rập, đợi chờ,
Không gian tím lịm, lặng lờ, thê lương.
Bom cày, đạn xới quê huơng,
Khăn sô oan nghiệt từng vòng quấn quanh.
Xin Trời phù hộ cho anh,
Trở về sum họp bình an, vẹn toàn.
Quay cuồng trời đất, bàng hoàng,
Nghe anh tử trận, ngã nhào, hôn mê,
Nửa đường đứt gánh phu thê,
Ôm anh, ôm chặt thương yêu, oán hờn.
Dậy đi, em sợ cô đơn,
Yêu đi, em đợi môi hôn nồng nàn.
Nói đi, em khỏi bẽ bàng,
Châu tan, ngọc nát, lỡ làng từ đây.
Thẻ bài lạnh ngắt trong tay,
Thủy chung em giữ, nợ này em mang.
Đêm về nỗi nhớ chứa chan,
Rưng rưng ngấn lệ, cờ vàng nâng niu.
Mộ anh chưa cỏ đìu hiu,
Tháng Tư cả nước dắt dìu đi đâu?
Vai gầy gánh vác dãi dầu,
Tang chồng, tang nước, thảm sầu thiên thu.
Quê người mỗi độ tháng Tư,
Niềm đau bức tử vẫn chưa nhạt mờ.
Mong con giữ lấy màu cờ,
Đấu tranh dân chủ, cơ đồ dựng xây.                                                    

Nguyễn P. Thúy, March 31, 2009

 

 

Người Tù Không Có Tội - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thúy (2)
http://www.youtube.com/watch?v=8VToieCBrR4&feature=channel

 

   

Người Tù Không Có Tội

Kha Tư Giáo, ngươi là người có tội,
Hãy nhận đi, rồi sẽ được về nhà,
Hãy nhận mình theo Mỹ hại quốc gia,
Hãy ăn năn, đảng sẽ mau ân xá.
Tôi, Thiếu úy, tuổi 30, vất vả,
Đem đời mình để bảo vệ quê hương,
Chặn xâm lăng từ cõi Bắc phương,
Nơi sa trường súng gươm không nhân nhượng.
Vận nước đổi, nuốt hờn thân bại tướng,
Làm tù nhân, nào dám tưởng mai sau,
Đảng khăng khăng: tội máu với đồng bào,
Tôi cương quyết: lương tâm nào có tội!
Đảng cứ buộc thì bắn cho đáng tội,
Còn nếu không thì phải thả tôi ra,
Đừng hỏi tôi ý nghĩa chữ Tự Do,
Bao la lắm, nhưng biết liền khi mất.
Những trù dập, biệt giam, học tập,
Đảng giúp tôi tìm tội của tôi,
Dù đời tôi khốn khổ, xác tả tơi,
Tôi có tội: nói không ra cái tội!
Cát, gió, kiến hành hạ, ôi nhức nhối,
Suốt cả đêm, chỉ gào thét, nguyện cầu,
Thượng Đế hỡi, ở đâu? ngài có thấu?
Con tim tôi chân chính chửa dối gian.
Còng sắt hoen đã cắt hết thịt da,
Trơ xương trắng, vẫn không làm nhụt chí,
Mắt rực sáng, lộ anh hùng hào khí,
Địa ngục này chỉ giữ được xác phàm.
Đất Long Giao u uất mộ sơ sài,
Nhưng khí phách oai hùng luôn bất khuất,
Hồn có thiêng, xin theo phù hộ nước,
Thoát lầm than và thoát nạn Cộng nô.
Kha tư Giáo, người tù không có tội,
Cũng có ngày người thong thả về nhà,
Đất Mẹ ôm, rũ sạch nợ quốc gia,
Trời bao la, gió gào vang Không tội

Nguyễn P. Thúy, September 11, 2008

 

 
   

(Lấy ý từ bài viết Kha Tư Giáo: Người chiến sĩ bất khuất của tự do của Trần Văn Giang)
http://hon-viet. co.uk/TranVanGia ng_KhaTuGiao. htm

 

Biển Đen - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thúy (3)
http://www.youtube.com/watch?v=vqQTi2JKtAw&feature=channel

 

   

Biển Đen

Đêm từng đêm, nước mắt ru giấc ngủ,
Đời quá tang thương lòng nhủ cố quên,
Ác mộng vây quanh, ám ảnh, muộn phiền,
Tay bứt tóc, ôm đầu, dìm tiếng khóc.

Chiếc thuyền nan, nhét nhồi bao sinh mạng,
Biển mênh mông, sóng bạc rất vô tình,
Cuồng nộ,
Dập vùi,
Xé nát con thuyền,
Vực thẳm nuốt bóng mình và con nhỏ.
Tự trách mình không ôm con cho chặt,
Mới lên năm, trong trắng, tội tình gì,
Con ơi Ở đâu
Tiếng gọi có nghe,
Con có sợ, có lạnh không, con hở?
Bàn tay vẫy, nhận chìm trong tuyệt vọng,
Vội thét gào:
Đừng
Hãy ráng đợi anh,
Bơi ngược dòng, tranh thủ với thời gian,
Anh van lạy Tử thần tha mạng sống.
Em Em đâu...
Con ơi,
Đầu lố nhố,
Biển và trời, một khối tối đen thui,
Đui mù quờ quạng,
Lụp chụp, đẩy xô,
Anh điên dại, trái tim khô kiệt quệ.

Một sát na,
Bốn bề êm, thân nhẹ,
Dập dềnh theo sóng vỗ, dạt vào bờ,
Ộc nước tuôn, hồi tỉnh, kiếp sống thừa,
Không vợ con, nửa đời người mất hết.
Anh oán Trời cao sao không có mắt,
Lũ tội đồ, không bắt chúng đem đi,
Xuống địa ngục, đem xử tội lăng trì,
Vạc dầu sôi, đốt tan thành tro bụi.
Bởi vì chúng mà thân anh chìm nổi,
Quê hương và dân tộc mãi lầm than,
Mối thù nhà nợ nước khắc trong lòng,
Diệt Cộng Sản, rửa hờn người đã khuất.

Nguyễn P. Thúy, 08/30/2007

 

 

Trầm Luân - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thúy (4)
http://www.youtube.com/watch?v=gHsRME2qWdY&feature=channel

 

   

TRẦM LUÂN

Ho rũ rượi.., hoài chưa hết,
Thổ huyết tươi , buồng ngực lép đau nhừ.
Gượng ngồi, thở dốc, lờ đờ,
Căn phòng chật hẹp, đèn mờ hắt hiu.
Đau vùi.., thèm được nuông chiều,
Cha ơi, Mẹ hỡi, con nhiều đắng cay.
Ngờ đâu thân phận thế này,
Ông Trời sao lại ghét bày oan khiên!

Từ biệt cha mẹ vượt biên,
Lênh đênh trên biển, đi tìm Tự Do.
Đói khát hành hạ, dày vò,
Vô phương, tuyệt vọng, mong chờ cứu tinh.
Hải tặc: bọn quỷ hiện hình,
Chúng cướp, giết, hiếp mặc tình thỏa thê.
Phụ nữ chúng bắt theo về,
Phá ghe tan nát, dập dềnh, chìm sâu.
Thỏa mãn thú tính bấy lâu,
Tấm thân nhơ nhớp, khổ đau chập chùng.
Trên cao Chúa, Phật thấu cùng,
Thấy chăng những cảnh hãi hùng cõi dương?
Tàn tạ còn da bọc xương,
Chúng bán nhà thổ, nuôi cơm hành nghề.
Xác thân quá đỗi thảm thê,
Quyên sinh chẳng được, lại thêm đọa đầy.
Chúng đánh, bỏ đói, thẳng tay.
Trầm luân chưa dứt, kiếp này nặng mang.
Khổ thay thân phận đàn bà,
Bán thân, nuôi miệng biết bao ê chề.

Trong tay kẻ lạ ủ ê,
Mong tìm được chút vỗ về, xót thương.
Nào đâu mật ngọt yêu đương,
Chưa vui tơ nguyệt, chán chường bướm ong.
Xanh xao, tàn tạ, héo hon,
Bơ vơ, trôi dạt, nhớ thương gia đình.
Nhớ con ngõ nhỏ, lối đi,
Hàng cây rợp lá lung linh nắng vàng.
Quê hương biền biệt dặm ngàn,
Ngăn sông, cách núi, mùa thay bao lần.
Mây trôi, gió thoảng, mưa dầm,
Tháng, năm tiếp nối, dửng dưng cuộc đời.
Hồn chai sỏi đá mất rồi,
Nghiệp dầy, phận bạc, đành thôi kiếp này                                              

Nguyễn P. Thúy, 5/17/2009

 

 

Hiểm Họa Bủa Vây - "Chuyện Đời Chưa Kể Hết" của Nguyễn Phương Thúy (5)
http://www.youtube.com/watch?v=dp8YD_eALwI&feature=channel

 

   

Hiểm Họa Bủa Vây

Tuyệt vọng ! Tuyệt vọng!
Tôi đang tuyệt vọng,
Quốc phá gia vong,
hiểm họa bủa vây.
Đám giặc Tàu đang tràn ngập miền Tây,
Vì bauxite hay âm mưu bành trướng.
Chuyện dâng đất Bản Giốc vừa chấm dứt,
Biên giới kê cột mốc mới được dời.
Ải Nam Quan chốn cũ đã mất rồi,
Hồn Phi Khanh phải ngậm ngùi phiêu bạt.
Hoàng Sa, Trường Sa vào tay giặc,
Tàu ngang nhiên bổ nhậm quận Tam Sa.
Lại lấn thêm lãnh hải của Nam hà,
Án ngữ, kiểm soát cả miền duyên hải.

Tuyệt vọng !
Tuyệt vọng !
Cõi lòng tê tái,
Từ 75, non nước mãi tuột lùi.
Ôi thôi !
Xã hội chủ nghĩa tiêu điều,
Dân tất bật vì đói ăn thiếu mặc.
Còn cái gì là luân thường xã tắc,
Phẩm giá con người, đạo đức vứt đi.
Sự nghiệp bác Hồ nhồi học làm gì,
Để trở thành kẻ ham quyền, bán nước.
Vô văn hóa, vô tài, vô trí tuệ,
Chỉ kết bè, tham nhũng, cướp của dân.
Độc tài đảng trị, ngu ngốc vô cùng,
Thì chỉ dẫn nước nhà vào tử lộ.

Hỡi ôi!
Bao năm tiền nhân công khó,
Xây dựng nước Nam, thây đổ, máu rơi.
Những trang sử hùng, oanh kiệt sáng ngời,
Đời nào cũng có anh hào, liệt nữ.
Từng đánh Pháp, đập tan nền đô hộ,
Thắng Tống trào, dẹp Mông Cổ, quân Minh.
Thế nước yếu sao lo cuộc chiến chinh,
Hội Diên Hồng dân đồng tình: Quyết chiến!
Giặc có mạnh nhưng không bằng ý chí,
Của dân Nam trước hiểm họa diệt vong.
 
Đồng bào ơi,
Nay lo sợ, phập phồng,
Thế nước yếu, phải làm sao chống giặc.
Khí giới: đồng tiền, vạn năng sức mạnh,
Không gửi về, đảng hãi sợ cuống cuồng.
Diệt Cộng nô, đây chính kẻ nội thù,
Cam đô hộ như trong thời lập quốc.
Thế nước yếu, phải đồng lòng, cương quyết,
Vì việc chung mà bỏ hết tị hiềm.
Giang sơn này và tộc Việt ưu tiên,
Đánh cho tan quân Tàu mưu Nam tiến.

Trong tuyệt vọng, đã kết đoàn: Chiến đấu!
Nước lâm nguy, đã thể hiện lòng dân.
Khi tối tăm, lửa Quốc Đạo soi đường,
Như Sử Việt đã bao lần ghi chép.
Dậy mà đi, dơ cánh tay sắt thép,
Tiếp tiền nhân, hòa máu viết sử xanh.
Hồn núi sông hun đúc giống hùng anh,
Đất nước phải bảo tồn, dành con cháu.

Nguyễn P. Thúy, 5/15/2009


 

(1) Ông Nguyễn Phi Khanh, thân sinh của Nguyễn Trãi, từng là một vị đại quan thời nhà Hồ (Quý Ly).  Sau nhà Hồ thua nhà Minh bên Tàu, ông bị bắt giải về Tàu, có hai nguời con đi theo để lo lắng cho ông là Nguyễn Phi Hùng và Nguyễn Trãi.   Ông chắc chắn rằng không còn thấy lại Tổ quốc nữa nên nhân lúc vắng vẻ ông bảo Nguyễn Trãi: Con là nguời có học, có tài nên tìm cách rửa nhục cho nuớc, trả thù cho cha như thế mới là đại hiếu.  Lo là lo chứ cứ phải theo cha khóc lóc như đàn bà mới là hiếu hay sao?.  Nghe lời khuyên giải  ấy, Nguyễn Trãi đành để Nguyễn Phi Hùng theo cha sang Tàu và đem hài cốt về nuớc sau khi cha chết.  Rồi Nguyễn Trãi gạt nuớc mắt từ biệt cha và em tại Ải Nam Quan, quay trở lại tìm con đuờng rửa nhục cho nuớc, trả thù cho cha.
Sau này Nguyễn Trãi đã chu toàn lời cha dặn, làm đuợc việc phi thường ấy.

(2) Dịch nôm Tuyên Ngôn Độc Lập của Lý Thường Kiệt:
Sông núi nước Nam, Nam đế ở,
Rõ ràng phân định tại đất trời.
Cớ sao nghịch tặc sang xâm phạm?
Cứ thử làm xem, chuốc bại nhơ!


(3) Dịch nôm Tuyên Ngôn Độc Lập của Trần Quang Khải:
Chương-Dương cướp giáo giặc,
Hàm-Tử bắt quân thù,
Thái bình nên gắng sức,
Non nước ấy nghìn thu.

* Trong khuôn khổ hạn hẹp của show này, tác giả không thể vinh danh tất cả những anh hùng lập quốc, cứu quốc, và tận lực hy sinh vì tổ quốc. Xin lượng thứ. 

** Qua mạng ảo Internet tác giả đã may mắn gặp được những bạn cùng chí hướng, đã sát cánh bên nhau, cùng chia sẻ mẫu số chung Người thật, việc thật, Thiện thắng Ác, và Tổ Quốc trên hết.
Tác giả có lời ghi ân đến nhóm GLTG73; anh Nguyễn Thái Hòa với những Chuyến Xe Thư chuyên chở tâm tình của các bạn Gia  Long, Trưng Vương, Taberd, Kiến Trúc, Chu Văn An, Petrus Ký ; anh Bùi Bảo Sơn và nhóm Chu Văn An thế giới; cùng thi sĩ Vinh Nhất Tâm đã hổ trợ tinh thần và cung cấp tài liệu.

 

Trở lại Đầu Trang