Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Ba bài Thơ của Nguyễn Hoàng Lãng Du


CUỐI CHIỀU LY-BIỆT

1
Cơn gió lớn đưa nhau rời Ðông Bắc.
Một rừng vàng lá đổ đón thu sang.
Ai ngạo-nghễ, hai bờ vai áo bạc;
Ðường mịt-mùng còn lại dấu mây tan.

2
Người ra đi áo cơm không hệ-lụy,
Bỏ vòng quay vật-chất bước ra ngoài.
Ðá thì cứng, hao-mòn theo nước chẩy,
Lòng thì mềm, bền-vững mãi không thay.

3
Nuôi chí lớn xá gì đời lận-đận.
Mũi tên dâu xé gió lướt tung trời.
Môi vẫn khát theo giòng sông nước cạn.
Tình yêu người vạn thuở có đâu nguôi.

4
Chúng ta sống giữa một thời gươm giáo;
Những mọn hèn, ích-kỷ bủa vây quanh.
Kẻ đứng lên dương cờ cho chính-đạo
Thì trăm quân kéo tới cũng tan-tành.

5
Hỡi tráng-sĩ chiều nay rời Ðông Bắc
Dù phong-ba ngươi vẫn thắng keo nàỵ
Giữa một lũ anh em còn ngơ-ngác,
Giòng thơ nồng thành rượu uống cho say.

NGUYỄN HOÀNG LÃNG-DU

CON NGỰA HOANG
TRÊN NGỌN NÚI HỒNG

1
Người đã đến,
chợt đi,
Sông Núi lạ.
Ðỉnh non Hồng dấu ngựa bỗng mù sương.
Con chim hót bơ-vơ trên mái rạ.
Bóng ai còn trên vạn nẻo tang-thương.
2
Tay vốn trắng không mang hồn phú-quý.
Làm tên tù giam lỏng giữa nhân-gian.
Từng sợi tóc yêu người trong ý-nghĩ.
Từng tình nồng thương nước vẫn miên-man.
3
Tiếng sáo đó
Bên hồ xanh
héo-hắt.
Nức-nở buồn giọt lệ khóc mai sau.
Manh áo vá che đời không hối-tiếc.
Quê-Hương nghèo vai nặng gánh cho nhau.
4
Giòng sông nối biển sầu ngây-ngất bến.
Nước dâng cao cuồn-cuộn sóng căm-thù.
Mẹ chết ngất bên mồ khi quốc-biến.
Hạnh-phúc còn trong cổ-tích thôi ư?
5
Người lên đường hành-trang thơm Nghĩa Lớn.
Tà áo dài tung gió vẫy tin yêu.
Tráng-sĩ ơi, rừng xa muôn lá rụng.
Một lần đi ta nhớ đến trăm chiều.
6
Hãy còn đó những người nung ý-chí.
Theo gương xưa vui bước dưới trăng mờ.
Bóng ngựa cũ bên đồi vang tiếng hí,
Ðỉnh non Hồng sương khói đẹp như mơ.

-----------------
Nui Hồng = Núi Hồng-Lĩnh

NGUYỄN HOÀNG LÃNG-DU

LỬA ĐỐT ĐÊM SAY

1
Ta bỏ đi vai mòn manh áo rách,
Ðể lại đời phó-mặc lũ ngu-ngơ.
Rừng âm-u như muôn ngàn trang sách.
Suối đá vàng mai nở bức tranh thơ.

2
Buổi chiều hoang đứng bên giòng uống nước,
Vượn và người soi bóng thấy như nhau.
Sông vẫn trôi giữa hai bờ lá biếc.
Lối chưa mòn khấp-khểnh bước chân đau.

3
Ta gọi người, nghe tiếng vang vọng lại.
Ðêm mung-lung thầm-kín giục ta về.
Ðào thanh kiếm bên ven bờ lau dại.
Ôn mộng đời vá-víu chút đam-mê.
4
Ở hay đi hỡi tên khùng bỏ cuộc?
Trận chiến này ta đánh với ngươi thôi.
Con vượn già trong một chiều say khướt
Ðốt thảo-lư, đang cháy ngất trên đồi.

5
Gã dị-hình làm lũ người trốn chạy.
Chỉ còn em nước mắt đẫm vui mừng.
Ai xót-xa khi lòng ta lửa dậy,
Trong đêm mài kiếm lạnh bóng trăng tan.

NGUYỄN HOÀNG LÃNG-DU

Trở lại Đầu Trang