Trang Web Hướng Dương Txđ


Trở Về Trang Chính

Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về
Bài Viết Hoàng Hải Thủy - Nhạc Bảo Chương - Khánh Ly hát



(Trích một đọan trong bài Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về của Hoàng Hải Thủy)

Như Nhà Tranh Đấu Hoàng Tiến ở Hà Nội, ông viết nhiều bài công kích bọn Cộng cầm quyền, gửi ra phổ biến ở nước ngoài, ông ký tên thật, để cả số nhà, số phone ở dưới bài viết. Dzậy mà bọn Cộng vẫn cứ để ông sống yên. Kể ra bọn Bắc Cộng cũng đểu thật. Lẽ ra chúng phải bắt, phải bỏ tù Nhà Tranh Đấu Hoàng Tiến, ít nhất chúng cũng phải bỏ tù ông 6 tháng, một năm, nhưng chúng không làm thế, chúng cứ phe lờ như cuộc đời này không có ông Hoàng Tiến. Bực thật!

Như Nhà Tranh Đấu Trần Khải Thanh Thủy. Bà này viết nhiều bài chửi bọn Cộng rất nặng, bà viết:
- Mõm chó đến đâu, ruồi bâu đến đấy.
Với câu ấy bà diễn tả cảnh bà đi đâu, bọn công an rều rễu đi theo bà đến đấy. “Mõm chó” đây là cái đồ của bà, “ruồi” là bọn công an CS. Bà gọi Chủ Tịt Cha Già Dân Tộc của chúng là Cha Già Dâm Dật. “Cha già” đây là “Thằng Cha Già”.

Dzậy mà chúng chỉ có thể giam tù bà có 9 tháng. Tù Cộng mà có 9 tháng thì chỉ là tù trẻ con. Những ông tù Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, trong những năm 1980, 1990, nói với nhau trong những nhà tù Cộng Sản ở Sài Gòn:
- Tù 3 năm coi như giấc ngủ trưa!

Như Bà Nhà Văn Dương Thu Hương công khai gọi bọn văn nô Hà Nội là những con chó, bà viết “Bà ỉa lên mặt bọn cầm quyền ở Hà Nội.” Bà viết “Mặt anh Tướng Công An Dương Thông như cái l. ngựa cái.” Bọn Cộng Hà Nội cũng đau, cũng nhục chứ. Nhưng chúng đành ngậm đắng, nuốt cay, chúng có dzám làm gì bà Nhà Văn Dương Thu Hương đâu.

Tôi viết bài này để ghi lại một thời bọn Bắc Cộng đàn áp thẳng tay và tàn nhẫn nhân dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Trong cả chục ngàn vụ đàn áp dã man tôi chỉ kể năm, bẩy vụ tôi biết. Tôi kể để những người Việt đến cõi đời nay sau tôi biết trong những năm 1980, 1990, sau khi bọn Bắc Cộng xâm chiếm, tiêu diệt Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, chúng xử tàn ác với những công dân Quốc Gia Việt Nam CH đến như thế nào.

Thánh Kinh nói cho tín đồ biết trước: “Sẽ có ngày chúng mày đói Lời Chúa từ bờ biển này sang bờ biển kia..” Chuyện xẩy ra đúng như vậy với những tín hữu Thiên Chúa Giáo ở Sài Gòn – trong số có tôi – những năm 1980. Nhà Sách Tin Lành ở chợ An Đông là nơi có nhiều sách Kinh Thánh nhất. Năm 1982 bọn Công An đến Nhà Thờ An Đông bắt Mục Sư Nguyễn Như Cương, tịch thu hết Kinh Sách mang đi. Nhiều ngươi cần Kinh Thánh, tìm mua 500 đồng tiền Hồ một sách Kinh Thánh cũ mà cũng không có.

Năm 1984 tôi gặp Lê Văn Bẩy trong Phòng Giam Số 6 Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu. Bẩy là tu sĩ Thiên Chúa Giáo, đã học xong nhưng không được bọn Bắc Cộng cho thụ phong Linh mục. Thầy Sáu Lê Văn Bẩy cùng hai ông Thầy Sáu nữa thấy tín hữu đói Lời Chúa quá, cho in mấy tập bài giảng bằng ronéo, phát cho giáo dân. Bọn Công An bắt ba Thầy, kết tội “in ấn bất hợp pháp.” – Sư bố bọn Cộng Khỉ, đã in còn ấn – 3 ông Thầy bị tống giam Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, rồi sang Nhà Tù Chí Hòa. Tội nghiệp ông chủ nhà in ronéo, ông này cũng bị bắt cùng 3 ông Thầy, máy ronéo là tang vật phạm tội, bị tịch thu.

Lê Văn Bẩy có ông anh là sĩ quan Quân Lực Quốc Gia Việt Nam CH, hai anh em cùng ái mộ Nhà Văn Duyên Anh. Năm 1981, 1982 Duyên Anh từ Trại Tù Khổ Sai Xuyên Mộc trở về Sài Gòn, viết tiểu thuyết Đồi Fanta, Bản thảo Đồi Fanta được Bẩy đánh máy thành nhiều bản. Khi bọn Công An đến nhà bắt Bẩy, chúng xét nhà, tìm thấy bản đánh máy Đồi Fanta. Năm 1986 nhóm Lê Văn Bẩy ra tòa, hai ông Thầy Sáu kia mỗi ông lãnh 3 năm tù vì tội in ấn bất hợp pháp, Lê Văn Bẩy vì tội tàng trữ tiểu thuyết Đồi Fanta của Duyên Anh, lãnh 8 năm tù. Chỉ vì tội in mấy bài giảng đạo bằng ronéo, tù 3 năm, tội giữ bản thảo một tiểu thuyết tù 5 năm. Năm 1984 khi Lê Văn Bẩy bị bắt, Duyên Anh đã vượt biên đi thoát

Năm 1982 Lý Thụy Ý, người viết nữ từng giữ Trang Kaki của Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong trước năm 1975, làm bài thơ bị coi là phản động. Tôi nhớ hai câu trong bài thơ ấy:
- Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?
Và:
- Tôi kiêu hãnh vì tôi là Ngụy.
Vi những câu thơ ấy Lý Thụy Ý bị bắt, bị ghép vào nhóm gọi là Bọn Biệt Kích Cầm Bút, nhóm này có các ông Doãn Quốc Sĩ, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Dương Hùng Cương, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự. Ra tòa năm 1988, Lý Thụy Ý bị án tù 5 năm. 5 năm tù vì một bài thơ. Là văn nghệ sĩ bị Công Sản bỏ tù vì tội chính trị, Lý Thụy Ý có thể sang Mỹ với tư cách tị nạn chính trị, nhưng cô không đi. Sang Mỹ tôi mới biết là sau 1975 Lý Thụy Ý viết tiểu thuyết Ngọc Lai, gửi sang Mỹ cho ông Hồ Anh, chủ nhiệm báo Văn Nghệ Tiền Phong. Ngọc Lai được xuất bản ở Mỹ với tên tác giả không phải là tên Lý Thụy Ý.

Khuất Duy Trác, một người trong nhóm Biệt Kích Cầm Bút, là sĩ quan biệt phái, bị đi tù ngụy quân 5 nam. Một hôm cùng anh em tù cuốc đất bên đường vào trại tù, thấy mấy bà đi thăm chồng đi trên đường, người tù Duy Trác hỏi:
- Sài Gòn có gì vui không, mấy chị?
Một bà trả lời:
- Sài Gòn chỉ vui khi các anh về.
Cảm khái vì câu nói, Duy Trác làm bản nhạc “Sài Gòn chỉ vui khi các anh về “. Năm 1982 Duy Trác gửi bản nhạc sang Pháp, ký tên tác giả là Ve Sầu. Bọn Công An Phản Gián dò biết, chúng bắt Duy Trác, chúng kết tội bản nhạc có ý nói “Sài Gòn chỉ vui khi những chiến sĩ Phục Quốc trở về.” Chúng phang Ve Sầu 4 năm tù.

Dương Hùng Cường, bút hiêu Dê Húc Càn, viết mục Cà Kê Dê Ngỗng trên tuần báo Con Ong, đi tù sĩ quan trở về năm 1980. Năm 1983 DH Cường viết bài “Nếu anh Trương Chi đẹp trai” gửi ra nước ngoài. Bị bắt năm 1984, năm 1986 Cường chết ban đêm trong một xà-lim Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu.

Tôi không được biết rõ Nhà Văn Hiếu Chân Nguyễn Hoạt làm gì để bị bắt, chắc ông cũng viết một số bài, không ký tên thật, gửi cho mấy ông bạn của ông ở nước ngoài. Bị bắt, bị ghép vào nhóm Biệt Kích Cầm Bút, Nhà Văn Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong Nhà Tù Chí Hòa năm 1985.

Nhà Văn Doãn Quốc Sĩ, những năm 1982, 1983, viết một số bài về đời sống khổ cực của đồng bào ông trong gông cùm Cộng sản, trong số có những bài Bố về – đăng trong tập Tắm Mát Ngọn Sông Đào, xuất bản ở Paris, bài Đi viết về đề tài tại sao người Việt bỏ nước ra đi, và tiểu thuyết Người vái tứ phương. Ông bị coi là người cầm đầu nhóm Biệt Kích Cầm Bút. Bị bắt năm 1984, ra tòa năm 1988, ông bị chúng phang 9 năm tù.

Năm 1982 Sĩ quan Trần Ngọc Tự, đi tù Ngụy quân về, cầm máy ảnh đi chụp cảnh Chợ Trời, Chợ Vỉa Hè Sài Gòn, Chừng 20 tấm ảnh này được TN Tự gửi sang Paris, trong số có tấm ảnh một thiếu nữ Sài Gòn ngồi trên vỉa hè sau tấm nylon trên bày mấy thứ vật dụng linh tinh: mấy bộ bát đĩa, cái soong, cái máy sấy tóc, lời phụ đề dưới ảnh:
- Nhìn Em đi anh.
Vì mấy tấm hình này Trần Ngọc Tự bị CS phang án tù 4 năm.

Năm 1982 nhóm chống đối gồm một số trí thức trong có ba ông Phạm Quang Cảnh, Nguyễn Quốc Sủng, Lê Công Minh bị bắt. Trong Tuyên Ngôn của nhóm này có câu:
- Bọn Cộng Sản khác với bọn Phát-xít, bọn Cộng Sản chuyên đàn áp, bóc lột và giết nhân dân của chính chúng.
Vì Tuyên Ngôn này, năm 1985 bị đưa ra tòa xử, Luật sư Phạm Quang Cảnh bị tử hình, Giáo sư Nguyễn Quốc Sủng chung thân khổ sai, Kỹ sư Lê Công Minh khổ sai chung thân.

Lê Công Minh, Kỹ Sư, Trưởng Ty Công Chánh, đi tù cải tạo về, thầu xây cất cho bọn Bắc Cộng, ông kiếm được tiền và có điều kiện qui tụ một số anh em làm trong những công trình xây cất của ông. Trước tòa, sau khi bị kêu án chung thân, tên chánh án tay sai hỏi Lê Công Minh:
- Trước đây 4 năm, anh viết “Không đội trời chung với bọn Cộng sản”. Nay anh nghĩ thế nào?
Người tù chính trị chịu án tù chung thân Lê Công Minh trả lời:
- Nay tôi vẫn nghĩ như thế.
Lập tức tên chánh án sửa lại án tù chính hắn vừa tuyên, nâng án tù chung thân của người tù Lê Công Minh lên án tử hình. Trong một vụ án chính trị, bọn Cộng vẫn tuyên án tử hình cho người cầm đầu tổ chức, án tù chung thân cho người đứng thứ hai. Người tù Lê Công Minh vào Khám Tử Hình cùng với người tù Phạm Quang Cảnh. Một năm sau bọn Cộng Hà Nội giảm án Lê Công Minh xuống khổ sai chung thân, chúng đưa ông Tù Phạm Quang Cảnh lên bắn ở bãi bắn Thủ Đức. Năm 1996 án tù chung thân của Lê Công Minh giảm xuống án tù 20 năm, năm 2000 Lê Công Minh ra khỏi tù, Giáo sư Nguyễn Quốc Sủng chết ở trại cải tạo. Lê Công Minh không đi tị nạn sang Hoa Kỳ.

Năm 1984 các vị Tu sĩ Phật Giáo Thượng Tọa Thích Đức Nhuận, Ni cô Thích Trí Hải, Đại Đức Thích Trí Siêu, Đại Đức Thích Tuệ Sĩ bị đưa ra tòa. Hai tu sĩ Trí Siêu, Tuệ Sĩ bị phang án tử hình, 45 ngày sau giảm xuống án 20 năm, Thượng Tọa Đức Nhuận án 10 năm, Ni cô Trí Hải 4 năm. Hai ông Trí Siêu, Tuệ Sĩ tù 16 năm mới trở về chùa. Bọn Cộng Sản chúng nể nang quái gì Phật Giáo.

Linh mục Nguyễn Công Đoan, Trưởng Dòng Tên Việt Nam, bị tù 14 năm. Bọn Cộng Sản lại càng không nể nang gì Thiên Chúa Giáo.

Nhân bài viết của ông Nguyễn Xuân Nghĩa Hải Dương, tôi kể lại vài chuyện xưa để quí vị độc giả thấy bọn Cộng Sản trước năm 2000 tàn ác đến chừng nào, và để quí vị thấy bây giờ chúng yếu sìu ra sao. Tôi kể để quí vị đừng quên những tội ác của bọn Cộng Sản, đừng quên những người công dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã bị chúng giết vì chống đối chúng. Những cuộc chống đối không có nhiều tiếng vang, không gây được những chấn động như ý muốn của những người dấn thân chống Cộng, những cái chết như là chết oan.

Hoàng Hải Thủy

 


Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về

Sáng tác: Bảo Chương
Bảo Chương là biệt hiệu của ca sĩ Duy Trác.

Tôi đã gặp em bỡ ngỡ tình cờ
Đôi mắt ngây thơ đến từ thành phố
Ngục tù tối tăm nói với cuộc đời
Sàigòn có vui ? Sài gòn có vui ?
Em ngước nhìn tôi cúi đầu nói nhỏ
Còn gì nữa đâu thành phố mộng mớ
Thành phố đớn đau vẫn còn nhắn nhủ
Sài gòn chỉ vui khi các anh về .
Tôi sẽ về đòi lại quê hương đã mất
Tôi sẽ về cùng em lau khô hàng nước mắt
Tôi sẽ mời em dạo chơi phố xá tươi vui
Những con đường tình,
trường xưa công viên tràn nắng mới
Tôi sẽ về quỳ bên thánh giá bao dung
Tôi sẽ nguyện cầu cho tình yêu và cuộc sống
Đem tiếng khóc cười dâng đời khúc hát say mê
Cám ơn Sài gòn tôi sẽ trở về
Sài Gòn mến yêu !
Người tình dấu yêu ! Tôi sẽ trở về!

Tiếng Hát Khánh Ly:

';

Trở lại Đầu Trang