Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thăm  trường  Gia Long
Thơ của Hoàng Huyên GL


 

 

 

gl1
gl2






 

 

 

 

 

 

 

 

gl1 

                             
Tháng sáu trời mưa, một mình  thăm mái trường xưa.
Cổ kính trang nghiêm gtữa các ngã đường thân thương..
Này  đường Ngô thời Nhiệm, này đường Đoàn thị Điểm,
Này Phan thanh Giản , này Bà Huyện thanh Quan.
Tưởng rằng  đã  quên kỷ niệm cũ bỗng chen chân  về..

Kìa cánh cửa sắt:  kín cổng cao tường riêng một vẻ.
Phòng hiệu đoàn, phòng gác gian, phòng giám thị cận kề.
Cổng  tò vò giờ tan trường: bầy bồ câu vỡ  tổ.
Ngước lên cao: gác chuông đồng hồ, chợt nhớ chuyện hôm qua.
Tiếng guốc ma  âm vang  cầu thang gỗ, lúc đêm về.
Nghe kể lại: một  giai nhân hận tình  treo cổ thời lệ thuộc.

Sớm mai hoạt cảnh chuyển qua tấn tuồng  khác.
Trấn thủ cổng vào: Tổng bà Kha Trấn Ác.
Mắt cú vọ cô Chắc Cà  Bôn: trò nào dám qua mặt.
Không áo lót,  má phớt phấn hồng dù rất nhạt.
Quên phù hiệu mai vàng, dấn guốc gót cao.
Một roi lằn mông trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Tờ giấy phạt  tiêu ma buổi hẹn hò vào sáng chúa nhật..
Nào Mini Rex, nào Pole Nord: quả thật không oan!

Trống trường khép nép treo gần phòng giáo sư.
Ngoan ngoãn như các trò chào cờ nghe huấn thị
Mỗi sáng đầu tuần, cộng  thêm những bài  giảng luân lý.
Hậu quả  không ngờ:  y như nước đổ lá môn.
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba hoc trò cuả các thầy cô đó,
Si Ti Oai(CTY), ai cũng hỏi: Cần  tình yêu, Cho tình yêu,
Chống tình yêu, Chôn tình yêu: Nào ai hiểu được ?
Bùng lên phong trào ồn ào tới sở Giáo Dục.
Ban giám hiệu điên đầu lên kế hoạch ứng phó.

Lãng mạn hàng đầu phải kể  bài thơ nàng Kha.
Dâng  mối tình đầu lên  người thầy ba mươi tuổi.
Trong đặc san chào Xuân năm một chín sáu ba.
Làm rung rinh ngôi trường nổi tiếng cổ kính.
Với truyền thống giỏi ngoan từ thời áo tím.

Chuyện dễ thương: trao đổi thư tín trong  hộc bàn,
Giữa  lớp sáng với lớp chiều: nhằm  kết bạn.
Tuổi thần tiên mộng mơ những  chuyện  tấm cám.
Tình chị em song cũng nhiều nước mắt, ghen tuông.

Chia  đôi sân trường: con đường  vương đầy kỷ niệm.
Tên yêu thương nhất, tên gọi: đại lộ Bonard.
Trên tầng cây cao: vương quốc các loại bướm bà.
Khi trống điểm, xôn xao sân trường: loài hoa muôn sắc.
Những mái tóc thề phất phơ theo làn gió nhẹ..
Những tà áo trắng tung tăng ve vuốt gót sen hồng..
Khiến  ngây ngất thần hồn mấy thầy giáo trẻ..

Cuối đại lộ: dễ ai quên được cái quán Căng Tin,
Rặt một luồng hổng nuốt trôi bởi toàn đồ bồi dưỡng
Tuổi hoa niên vốn chuộng xoài cóc ngâm dấm đường.
Phủ  muối trắng ớt đỏ: thôi ngon trác tuyệt !
Khô bò, bò biá, nước miá, tùy muà  thay đổi.
Phải mua lén các hàng rong quanh chùa Xá Lợi.

Bên kia quán, giảng đường cũng là  hội trường văn nghệ.
Nào kich, nào ca, nào múa: diễn tập mừng Chúa xuân về.
Liên  hoan lớp để lại nhiều kỷ niệm khó quên nhất.
Bánh tét mứt dừa hạt dưa, tiếng cười, ánh mắt, làn môi.

Ban báo chí cùng các thầy Văn cũng nôỉ đình nổi đám.
Tập báo Tết đón nhận nồng nhiệt vẫn  từ các trường bạn.
Hồ hởi giao lưu, các chàng tha báo nhà lại bán.
Khúc khích cười ngầm bảo: hàng cho không biếu không.

Dẫy sau lầu ba ngày trước là các phòng nội trú.
Chuyện quậy phá: leo rào, chuyện cầu cơ: trốn ngủ.
Chuyện Ma  trinh nữ tóc rủ đứng lặng bên cửa sổ..
Chờ đêm hè thanh vắng, thả mình  xuống hồ bơi,
Dâỹ Bệnh thất biệt lập nằm im lìm như chờ đợi.
Phòng cô Rớt, cô Dung, luôn cửa đóng then cài.

Cánh trái sân trường: vùng đất của thể dục, thể thao.
Nào bóng bàn, nào cầu lông, nào Thái cực đạo.
Bút nghiên thôi không đáng mặt nữ anh hào.
Thời ly loạn cũng phải tay cung tay kiếm.
Không hổ thẹn với  bà Trưng, bà Triệu thuở trước.

Phía phải sân trường: phòng hoá học với sàn dốc.
Học đi đôi hành làm mực thước cho các bộ môn.
Nhà giáo gương mẫu: ai hơn cô Phạm thị Thiệt.
Trọn đời giữ khí tiết và cho thế hệ mai sau..

Vòng ngoài khuôn viên  là khu nhà giám hiệu.
Những  biệt thự hai tầng ẩn nấp giữa các lùm cây .
Vườn hoa, vườn trái  lại ngay bên hông lớp hoc.
Như  mời mọc, như châm chọc, chỉ một với tay.
Chuyện ngắt trái hái hoa xảy ra hàng ngày vì thế.
Bà Tất mỉm cừơi bao dung: cảnh nào đẹp hơn đây?

Nhớ nhung quá  hình ảnh thân thương ngày ấy.
Chợt tỉnh mộng hồn còn ngất ngất ngây ngây.
Ôi! Vương quốc Gia Long chỉ còn trong giấc mộng.

Hoang Huyen,
June 2005

Trở lại Đầu Trang