Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nghe Tin Anh Trở Về...
Thơ của Thiên Thu


 

Nghe tin Anh trở về... thăm quê cũ,
Tôi đau lòng… tựa lạc mất cố nhân,
Cắn chặt môi, ký ức chợt xoay vần,
Sài Gòn ơi! Thêm một lần lầm lỡ...!

Tôi vẫn nhớ tháng Tư Đen bỡ ngỡ,
Sài Gòn buồn tiễn biệt vạn người đi,
Lệnh hạ súng, Anh nước mắt đầm đìa,
Tôi lặng nhìn, người ơi! Đau khổ quá!

Rồi ngày qua, cuộc đổi đời… đày đọa,
Anh vào tù với thân phận ‘ngụy quân’,
Tôi ngoài đời, tin tưởng chết mòn dần,
Bốn năm sau, liều thân theo sóng vỗ!

Kể từ đó, chúng mình không gặp nữa,
Bạn hiền ơi, tình lỡ, chẳng chung nhà,
Bao năm tù ‘cải tạo’ ???  Thật xót xa,
Lạng Sơn tha…, Sài Gòn thành xa lạ…!

Anh ngày đó, nào khác gì tượng đá,
Đêm và ngày chẳng cách biệt là bao,
Cuộc đời đen tối, thầm lặng theo sau,
Tương lai ơ hờ, biển sâu, lối thoát…!

Mất Sài Gòn, bao gia đình tan nát?
Biết bao người lặng lẽ khóc xa nhau?
Bao nấm mồ chôn tóc chưa phai màu?
Anh còn nhớ… tại sao mình lưu lạc…?

Sài Gòn mất tên, đổi đời, lánh nạn,
Tôi thề không về… dù chỉ thăm thôi,
Giờ được tin… Anh về đến nơi rồi,
Sài Gòn ơi! Mưa rơi hay tôi khóc?!

Tôi ngỡ ngàng nhận tin như cơn lốc,
Anh thật quên rồi, “Tổ Quốc” nhớ ơn,
Anh đã bỏ đi, “Danh Dự” trung cang,
Và phản bội lá cờ vàng “Trách Nhiệm”!

Tôi ở đây, lắng nghe Anh hùng biện,
Anh trở về, làm gì nhỉ…? Thưa Anh?
Tôi ở đây, chờ xem lòng trung thành,
Anh từng nói… Anh dành cho Tổ Quốc!

Thiên-Thu
Canada, 13-06-2011

 

 

';

 

Trở lại Đầu Trang