Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Tình tháng Tư buồn
Thơ của Hoàng Huyên.


 

antigone

Antigone

Antigone

Antigone

 

 

Gửi Hoàng Oanh

Hôm nay vào Thu Trời buồn không một hạt nắng.
Gió lành lạnh đâu về gợi trăm nhớ ngàn thương
Thương biết mấy tháng ngày trên bục giảng ngất ngư.
Tà áo trắng suối tóc thề buông lửng bờ vai.
Đôi mắt nai ngón tay dài ghi ghi chép chép.
Miệng chúm chím cười  khép nép dễ mến gì đâu.
Nhớ quá lần gặp gỡ tháng tư buồn năm ấy.
Trên đường Hiền Vương cà phê vườn rợp bóng cây.
Vào một buổi chiều nhiều nỗi niềm ngày khách vắng.
Khói thuốc mềm ly cà phê đắng quyện làn môi.
Nhạc trổi đâu đây, những nốt nhạc không lời.
Trời xanh xanh, lá vàng rơi từng  cơn gió hạ.
Cây xào xạt,  gió lùa qua  những sợi tóc mai.
Ngồi sánh vai lại ngần ngại chẳng nói năng chi.
Nhấp nhổm ra về, chừng thây kệ người tình si.
Anh khát khao lắng nghe từng lời Em nói.
Và đợi chờ tia  nhìn âu yếm Em trao.
Đôi mắt kia ngơ ngơ ngác ngác làm sao.
Làn môi hờ hững chưa lần nào gặp gỡ.
Giận hờn chi thỉnh thoảng cắn nhẹ bờ môi.
Răng ngà ngọc đôi phím dương cầm băng giá.
Biết tìm đâu băng tần cộng hưởng giao thoa.
Hai chân khép ngầm bảo cao  tường kín cổng  .
Đường quanh co lối nào lạc động bướm ong.
Chẳng nói chẳng rằng hỏi sao quá đoan trang.
Thương chàng Trương thổi sáo trên sông ngày ấy.
Mơ ước gì khi hồn người lơ lửng chân mây.

Trái Tim yêu còn ngăn nào cho Thầy,
hỡi cô học trò khả ái.
Thảng hoặc một đêm dài thao thức,
có lần nào tính chuyện trăm năm.
Thót giật mình khi tay người chạm nhẹ tay tôi.
Một hai đòi về, nào dám phản đối nói năng.
Đường Duy Tân, đưa Em về sao anh thấy ngắn.
Qua trường Luật, bồn binh Rùa, người vẫn lặng câm .
Hàng me cao hai bên đường lạnh nhạt giống Em ghê.
Ghen làn gió to gan dám vuốt ve tà áo trắng.
Mái tóc thề buông lơi xuống vóc giáng mình dây.
Giận luôn nắng lẳng lơ đưa đẩy đôi mắt lá dăm.
Và sỗ sàng mơn trớn cặp chân dài tháp bút.
Đôi mông  đầy hứa hẹn qua lớp lụa Hà đông.
Nước da hồng phơn phớt hớp hồn thầy giáo trẻ
Một thiên thần đôi tám hé nở nụ Tầm xuân.
Sóng bước bên nhau thật gần ngỡ cũng thật xa.
Chiều  tắt dần trên hè phố: phải chăng hình ảnh đôi ta.
Thế rồi cuộc bể dâu không thêm một lần gặp gỡ.
Biền biệt tin Em để Anh buồn bơ vơ một cõi.
Những nhớ thương tràn ngập mỗi giây đợi phút chờ.
Anh sẽ tính vốn lời bắt Em trả một đời một kiếp.
Đường trần gian một mình thơ thẩn bước chân đi.
Bởi thất tình đẩy đưa Ta thành thi sĩ.
Làm sao giết được mối tình si.

Hoàng Huyên
Tháng sáu năm hai ngàn mười
 

 

 

 

Trở lại Đầu Trang