Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Những Bài Thơ Khóc Cha
Thơ của con gái từ biệt Cha


Để tưởng nhớ đến Bố thân yêu của chúng con

 

 

Giấc ngủ say

Bố nằm đây giấc ngủ say,
Bụi trần giũ hết xuôi tay giã từ.
Tuyết rơi hay tóc Bố tôi,
Một mầu tang phủ lên thân xác người.

Tuyết đầy trời tuyết trắng xóa,
Đâu bằng lòng tôi băng giá thương cha.
Sao Bố đi không một lời,
Sao Bố đành lòng bỏ cuộc bể dâu ?

Xe lăn đưa Bố về đâu,
Nắm tro dương thế còn đâu bóng hình ?
Còn đâu cột chống gia đình,
Còn đâu nhắn nhủ lời khuyên Bố dành.

Còn đâu dáng đứng trông theo,
Tiễn con ra cửa quay vào buồn hiu.
Hoa lan ai tưới ban chiều,
Giờ đây héo úa buồn theo với người.

Tóc vương vài sợi lược rơi,
Giờ ai cắt tóc chuyện trò hàn huyên ?
Lời thư ai viết niềm riêng,
Gửi bao thương nhớ cho đàn con yêu.

Bố ơi thôi hãy ngủ yên,
Mộng lành dẫn lối Bố về cõi tiên.
Ngàn năm dỗ giấc cô miên,
Ngày sau con đến cùng cha mẹ hiền.

Trần Thị Mỹ Phượng

Thương cảm

Trong ngày cha mất quá đau thương,
Tuyết trắng mầu tang phủ trắng đường.
Dường như Thượng Đế cùng chia xẻ,
Nỗi lòng con cháu quấn khăn tang.

Cha hỡi từ nay cách biệt rồi,
Âm dương hai nẻo nỡ chia đôi.
Hình bóng cha hiền còn ghi mãi,
Khắc sâu tâm khảm của đàn con.

Bác Đinh Thủy Nga

Khóc cha

Thôi thế từ nay mất cha rồi,
Đong đầy nước mắt cũng vậy thôi.
Mãi lo sinh kế cam lỗi đạo,
Cha già xế bóng nỗi đơn côi.

Cha ơi con cháu bơ vơ quá,
Trụ cột trần gian vĩnh biệt rồi.
Hương linh lẩn khuất còn vương vấn,
Thảng thốt kêu thầm Bố Mẹ ơi.

            Trần Thị Phương Thảo


Bàng hoàng

Chiều đông giọt nắng cuối tàn,
Như tim ai vỡ như làn hơi bay.
Bố ơi sao Bố nằm đây,
Sao con lay mãi Bố nằm lặng im.

Bàng hoàng như xé buồng tim,
Chim bay gẫy cánh cung đàn đứt dây.
Bố ơi thân xác còn đây,
Mà hồn như gió như mây phiêu bồng.

Tuyết rơi tuyết khóc phải không ?
Tuyết chất chồng tuyết phủ trắng khăn tang.
Khói hương giọt lệ tuôn tràn,
Còn giây phút cuối đôi đàng chia ly.

Từ nay bóng mát còn chi,
Từ nay con nhớ ghi sâu trong lòng.
Sống sao xứng đáng Bố mong,
Chị em hòa thuận thương yêu đong đầy.

Trần Thị Mỹ Phượng

Thương tiếc

Nhìn ảnh Bố lung linh hương khói,
Con hỏi lòng Bố có buồn không ?
Ngày xưa Bố sống rất âm thầm,
Con muốn biết khi nào Bố giận ?

Biết bao lần gian nan lận đận,
Từng đứa con số phận đẩy đưa.
Mẹ dãi dầu sớm nắng chiều mưa,
Cha bạc đầu thương đàn con dại.

Cuộc đời Mẹ sao nhiều bạc đãi,
Chưa một lần hưởng chút bình an.
Sức khô kiệt Mẹ trút hơi tàn,
Bỏ hết chuyện buồn vui dương thế.

Bỏ lại Bố cõi lòng tan nát,
Bỏ lại con như chim lạc đàn.
Mẹ đi con nhớ Mẹ nhiều lắm,
Có khi nào nắm lại bàn tay ?

Bàn tay thô vất vả tháng ngày,
Thương chồng con không quản hao gầy.
Suốt đời Mẹ tận tụy vì con,
Mẹ vì chồng sống đời khổ hạnh.

Giờ đây Bố cũng đi theo Mẹ,
Buồn nào hơn nữa Bố Mẹ ơi.
Tiếc thương con thắp nén hương trầm,
Xin tha thứ những ưu phiền đem lại.

Trần Thị Mỹ Phượng

Vĩnh biệt

Ngoài trời tuyết trắng như tang,
Trên đầu con cũng để tang cha hiền.

Trong xác pháo những ngày tàn năm cũ,
Bố đi rồi Bố vĩnh viễn xa con.

Bố đã mất lòng con hoài thương tiếc,
Nhìn hình hài để nhớ mãi về sau.

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang