Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thơ Mùa Thu
Thơ của Triều Phong Đặng Đức Bích và các thi hữu xướng họa


 


(1)
THU CHỜ

Se lạnh đìu hiu chạnh nhớ em
Bao mùa thu nhạt nắng qua thềm
Ngàn cây cành biếc dần thưa thớt
Mái tóc sương pha chóng bạc thêm
Thờ thẩn khách xa lần bến lạ
Mơ màng lối cũ ngập đường quen
Chờ em còn biết bao thu nữa
Trăng giọi xuyên mành đêm lại đêm


TRƯƠNG TOẠI


(2)
THU NHỚ

Thu về chạnh nhớ dáng hình em
Lồng bóng trong trăng trải trước thềm
Mấy chục năm qua còn lưu luyến
Bây giờ gặp lại nặng lòng thêm
Tha hương đất khách thuyền neo bến
Cố quốc trường xưa gợi thuở quen
Bút mực tương tư đâu còn nữa
Sương mờ gió lạnh cuốc thâu đêm


NGUYỄN BÁ THƯ


Bài Xướng:

THU QUYẾN RŨ

Mùa gió thu về lạc mất em
Vàng rơi lả tả rớt bên thềm,
Hè đi tràn ngập lòng lưu luyến
Thu đến bâng khuâng dạ nhớ thêm
Có phải thuyền em e bến lạ
Hay là trần thế vắng người quen
Thu đừng quyến rủ em tôi nữa
Quyện ánh trăng tà tiếng nhạc đêm


Triều Phong ĐẶNG ĐỨC BÍCH

Năm Bài Hoạ

 


(4)
THU LƯU LUYẾN

Mỗi độ thu về chạnh nhớ em
Sánh vai đan tóc dưới cung thềm
Lá rơi thả mộng hòa tâm đắc
Sương quyện ôm tình hợp ý thêm
Những đã trao nhau vòng thắm thiết
Mà còn ghi đậm nét thân quen
Luyến lưu kỷ niệm mùa thu ấy
Bàng bạc mây chiều tiếng sáo đêm

HUYỀN VŨ

http://www.advite.com/Misc/Tho_Mu1.jpg

 

 


(3)
THU VỀ NHỚ EM

Gió chớm thu về bỗng nhớ em
Sương rơi nhè nhẹ đọng bên thềm
Long lanh nắng hạ lòng thương mãi
Khắc khoải đêm thâu dạ chạnh thêm
Trăm ngã thuyền đi buồm giữ hướng
Một chèo lái cũ bến sông quen
Nước non ngàn dặm thời gian chảy
Chan chứa tình người bóng nguyệt đêm


LÊ VĂN BA


(5)
THU VẮNG EM

Đã mấy thu qua rồi đó em
Từ khi hò hẹn ở bên thềm
Người đi biền biệt vui buồn nhỉ
Kẻ ở mỏi mòn héo hắt thêm
Đâu có ai ngờ tình cách trở
Dõi tìm nào thấy dáng thân quen
Gió thu lành lạnh bên thềm vắng
Ngồi đếm sao trời ngắm bóng đêm


NGÔ ĐÌNH PHÙNG

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang