Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nỗi Buồn Tháng Tư - Khúc Bùi Ngùi
Thơ Trần Đan Hà


 

 

 

    Nỗi Buồn Tháng Tư

Tháng tư trời đất lạnh lùng
nên lòng còn nhớ vô cùng nắng quê
tha hương chưa có ngày về
thương đời lận đận lê thê cõi người

Nỗi niềm bến lạ chơi vơi
nỗi đau nợ nước một đời chưa xong
với bao nhục nhã bên lòng
vì quê nay vẫn trong vòng đảo điên

Quê hương là bóng mẹ hiền
là sông núi cảnh thần tiên muôn đời
là tình làng xóm đầy vơi
là niềm yêu dấu trong tôi sống hoài

Không bao giờ sẽ phôi phai
tấm tình tha thiết trôi dài nhánh sông
như chiều êm ả thu không
như yêu mến lúc nằm trong cội nguồn

Hương chiều thơm ngát cô thôn
chuông chùa vọng lại ru hồn bình an
tháng ngày đầm ấm thư nhàn
trong vòng tay mẹ ngập tràn thân yêu

Sao nay ngăn cách hai chiều
con nơi đất khách hoang liêu cõi lòng
mẹ già tựa cửa ngóng trông
ước mơ hạnh ngộ chìm trong mắt sầu

Tháng tư tan nát lòng đau
chất đầy thương hận biết bao lâu rồi
chắp tay cầu nguyện Phật Trời
cho dân tộc Việt qua thời oan khiên !

 

    Khúc Bùi Ngùi

Mổi chiều nổi buồn chợt đến
len vào trong cỏi lòng anh
như thuyền vẫn còn xa bến
lênh đênh cuối bải đầu ghềnh

Lấy gì sưởi lòng băng gía
khi đời còn vẫn trùng xa
như rừng cây vừa thay lá
như xuân chưa chớm nụ hoa

Nơi đây phố phường xa lạ
lấy gì yêu mến thiết tha
nghe như hồn mình hóa đá
từ ngày cách biệt quê nhà

Muốn nâng hồn chiều lên để
phổ dăm ba khúc nhạc vui
thế nhưng đời sao buồn tẻ
cho anh mấy khúc bùi ngùi

Chẳng biết còn chi để lại
cho em vốn liếng mai sau
vì xưa anh không kịp hái
hoa xuân đua nở muôn màu

Thôi anh cũng đành để lại
hai bàn tay trắng anh đây
và một tâm hồn trống trải
chở bao kỷ niệm vơi, đầy!

 

    Trần Đan Hà

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ