Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Gió Chuyển Từ Tháng Tư
Thơ Trang Y Hạ


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Gió chuyển từ tháng Tư
cuốn theo cơn dông, ánh chớp nhì nhằng
giọt sầu thảm thấm khăn
trời đất trầm ngâm khuôn mặt trơ thuỗn

đất đau rát từng vết rạn - phiền muộn
thân cây nhăn nhó: đầu đạn, mảnh bom
thú rừng hân hoan hòa bình mê sảng
sung sướng gặm trên đồng lúa xanh tươi

hòa bình, xương cốt dưới đất mỉm cười
ngóc đầu dậy ngậm ngùi tủi phận
người sống thản thốt mừng giờ thắng trận
súng đạn gục đầu bỏ cuộc bơ vơ

người lính sắp ký ức, nghĩ bâng quơ
phủi bụi chiến công sếp ngăn nắp trong đầu
nhớ lùm cây thuở giấu cây súng ướt bâu
xuôi hai tay hướng phía mặt trời
lửa thinh không vô tình đốt cháy
chẳng kể chi phải trái, không nhìn mặt anh em

thiếu nữ thờ ơ cho mái tóc dài thêm
chóc ngóc nghiêng chiều thiếu phụ
thiếu phụ búi tóc cao cao vun trồng hàng củ...
hút máu thân nuôi muỗi trên rừng
mồ hôi đượm lưng vẽ cuộc đời sáng trưng
tròng trắng lấn tròng đen hẹp dần - hạt đậu
thằng bé tháng Tư ngồi trông nồi khoai đang nấu
sốt ruột, khều khều que củi xoa bụng cồn cào
chữ nghĩa trộn trạo trong đầu đâm ra khờ khạo

đứa bé gái đến tuổi dậy thì: trõm lơ, thao láo...
thiếu phân thiếu nước mầm-chồi-lá quăn queo
tầng sương rơi không phủ kín cảnh nghèo
dòng chảy đói phù sa
con cá quên cái tật bơi lội
bầy cháu chưa biết mặt ngoại nội
cha mẹ anh chị em trôi dạt về đâu
tuổi thơ suốt đời kiếm tìm - bao lâu ?

 

mẹ trở về quê tìm lại ngôi nhà đồng sâu
cỏ mọc phủ mờ - thời đi lánh nạn
đạn pháo bén gót - rót vô thành phố chưa chán
nhà hoang thiếu cột, thiếu kèo...

cha lắc đầu ngao ngán miếng đất ruộng gieo
lỗ chỗ bom cày đạn xới...
trái mìn dưới đường chờ hồn ai trờ tới
nhát cuốc băm băm... gặp gỡ tổ tiên

miếng đất găm đạn bom bỗng dưng hóa điên...
bay qua vùng tư hữu - thao thức
hóa vàng ròng ngã giá chưa cân sức
cuốc đội nón cời đứng giữa đồng than thở trời mây
ruộng đất tạ từ nhau trong buổi sum vầy

ngôi mộ mọc chân đi không còn thây
xương khô ốm tong teo, cát bụi
Thân nằm im dưới ba tấc đất
Nấm mộ trăm năm cũng chưa thể bền
cái chổi vấy bùn quết lên tuổi tên
mắt viên đạn găm vô bia kẻ thù: mộ chí!

đôi nạng gỗ mòn tuổi xanh trên đường hồ thỉ
thắp vội nén nhang - nghĩa trang lấp ló giữa trời
cỏ cây không dám lớn thêm - lớp lớp mộ buồn rơi
chị chuồn chuồn không đến báo ngày mưa bão
anh bướm vàng ẩn phương trời lơ láo

gió tháng tư ùa ra đại dương ảo não
sông Nhà Bè nước chảy chia hai
theo dòng trôi khóe mắt mặn cay
giọt lệ hóa thạch bến Bạch Đằng còn sửng
cơn gió đẩy từng bước chân lơ lửng
mẹ ôm bịnh không thể níu giữ bầy con

gió thốc đi, gió có thổi về nước non
những cái mất đã mất từ khi biết mất!
mây tháng Tư bay hết - tự do, sự thật
của bao đời nhân nghĩa thấm quê hương.

Trang Y Hạ
Làng Xuân 1990

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang