Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Mùa Đông Còn Xanh
Thơ của Vương Hồng-Ngọc


 

 

vhn7

 

Em đang đứng giữa mùa Đông giá lạnh
Đưa bàn tay đón ngàn cánh tuyết rơi
Những bông tuyết mong manh như hạnh phúc
Bàn tay gầy chỉ nắm nỗi chơi vơi

Đêm mênh mông mà con đường trắng quá
Em làm sao tìm ra lối trăm năm
Ngoài hiên lạnh sương mờ giăng trắng ngỏ
Vầng trăng non về ngủ rất âm thầm

Mùa Đông về phương này trời rất lạnh
Nhớ xót xa màu nắng ấm quê nhà
Mấy mươi năm nỗi đau còn âm ỉ  
Giọt lệ buồn ửng mãi vết thương xưa

Phía trước em mùa Đông còn xanh lắm
Không có nhau ngày tháng rộng thênh thang
Một mùa nữa với tháng ngày mộng trắng  
Em xếp vào cất trong tủ thời gian

Ngọn gió Đông nghe chừng se sắt lạnh
Tiếng thở nào nghe như tiếng nấc câm
Đêm đã sâu đôi mắt buồn vẫn mở
Tiếng đàn ai hiu hắt thả cung trầm

Vương Hồng-Ngọc

 

Trở lại Đầu Trang