![]() |
Trang Web Hướng Dương Txđ |
![]() |
Định Mệnh. |
Trời mưa tầm tã. Những hạt mưa to dồn dập đổ xuống mái hiên khu thương xá làm nên một thứ tiếng reo nghe buồn bã làm sao, nước mưa tuôn xuống từ trên mái cao tạo thành một lớp màn trong vắt. Ngoài kia, những giọt nước vỗ xuống mặt đường nhựa rồi bắn trở lên trông thật lạ mắt. Cả suối nước ào ào chảy về phía lề đường nay đã gần tràn ngập lên đến vỉa hè nơi Mộng Thu đang đứng chờ. Em đã đi chợ ra, hai tay sách hai giỏ đồ nẵng chiũ. Lúc ấy cũng đã gần mười hai giờ trưa, một sáng thứ bẩy, em muốn về nhà nghỉ ngơi, nhưng cơn mưa bỗng ập xuống và cứ như thế kéo dài cũng đã mươi, mười lăm phút rồi mà không có vẻ gì là sắp nguôi. Lúc ở xe ra, trời chưa mưa, em làm biếng cầm theo chiếc ô. Vả lại, hai tay sách hai giỏ đồ chợ như thế này, còn đâu tay cầm ô? Đã thế xe lại đâu ở tuốt nơi xa, đi bộ cũng phải mất năm phút mới tới nơi, em đành đứng đây chờ cho mưa tạnh. Rổi bỗng nhiên em nghĩ trong đầu: “Tội gì mà mình đứng đây chờ, biết đến chừng nào mới hết mưa? Sao mình không vào trong tiệm bán diã nhạc, xem có CD nào mình thích hay không?” Nghĩ thế, em bèn đi trở lại vào trong hành lang để đến tiệm Vina Video and Bookstore, nơi mà hầu như mỗi tháng em thường ghé lại để mua những đĩa nhạc mới ra. Em nghe tiếng hát trầm buồn du dương của Thùy Dương phát ra từ hai chiếc loa lớn, tiếng hát nỉ non như than vãn thân phận của chính em: Tự nhiên em cảm thấy hơi buồn buồn. Vừa đúng lúc đó thì Linh, cô gái bán hàng nhìn thấy em và thốt lên:
Em lững thững đi từ quầy này sang quầy kia, nhấc CD này lên coi, cầm CD kia lên đọc những tựa bài ca. Em chẳng thấy CD nào vừa ý để mua. Dường như tâm hồn em hôm nay hơi dao động, phải chăng vì bài ca em mới nghe khi bước vào cửa tiệm. Văng vẳng bên tai em, vẫn là giọng trầm buồn não nùng như nức nở của người ca sĩ em chưa từng biết mặt biết tên: “ Em yêu ai ngày tháng dài Cứ như thế em đi lòng vòng, mắt em nhìn những CD muôn mầu bầy trong những tủ kính, nhưng đầu óc em đang ở đâu đâu. Thế rồi khi em đi đến cuối cửa hàng, khi em đã đến gần nơi có những kệ sách, bỗng nhiên đôi mắt em thấy một cuốn sách có bià mầu xanh dương viền chỉ màu đỏ, màu của tình yêu, của đam mê, màu mà em ưa thích. Tự nhiên cuốn sách ấy lôi cuốn sự chú ý của em, làm cho em tò mò tới gần. Em với tay lấy cuốn sách xuống, nhìn tấm bìa mang hình ảnh bản đồ nước Việt, quê mẹ mà em thương nhớ ngút ngàn. Em tần ngần nhìn cái tựa dài thòn “Về Một….Hồi Ký..” Em bèn lật vài trang đầu ra đọc. Cuốn sách kể lại cuộc vượt biên gian nan của một người nào đó. Em bỗng nhớ lại dĩ vãng đau thương của chính mình, những ngày em cùng người chị và người em trai bỏ nước trốn ra đi. Đã gần hai mươi năm rồi, dĩ vãng đó đã bị chôn vùi trong đáy tâm tư em, nay vì cuốn sách kia nó lại bị khơi động, nó lại sống lại. Em chẳng biết đây là điềm tốt hay điềm xấu, em chỉ biết rằng đọc những trang cuốn sách do định mệnh xui khiến em đọc, em thấy say mê, mặc dầu nó có thể sẽ làm em nhớ lại những hình ảnh đau lòng của quá khứ. Nhưng không hiểu vì lý do gì, em thương cuốn sách đó, em đặt nó sát vào ngực, nhắm nghiền đôi mắt, mơ tưởng đến một cái gì xa xôi, em không biết rõ. Cái gì thúc đẩy em hành động như thế? Tại sao em lại bị thu hút bởi nó? Nó có sức lôi cuốn bí hiểm gì làm em ngất ngây? Mộng Thu cầm cuốn sách ra quầy trả tiền. Vừa trông thấy em, Linh hỏi:
Em ra về trong lòng như có gì thôi thúc một cách kỳ lạ. Về đến nhà, em vội vàng cất đồ chợ, rồi em vào phòng mình, chui vào giuờng, lấy cuốn sách ra đọc. Em miên man đọc cuốn hồi ký quên cả thời gian, cho đến khi có tiếng gõ cửa, em mới giật mình. Tiếng người cô từ ngoài vọng vào:
Em bỏ cuốn sách xuống nơi đầu giường, nhìn chiếc đồng hồ trên tường. Đã sáu giờ chiều. “Mình mải mê đọc nó mà quên cả thời gian trôi!” em tự nhủ. Em rời khỏi giường, mở cửa phòng bước ra. Tối hôm đó, cơm nước xong, em nhanh nhanh đi tắm cho mát mẻ, cho tâm trí thảnh thơi rồi em lại chui vào phòng mình nằm trên giường êm ả cầm cuốn hồi ký đọc tiếp. Câu chuyên vừa hấp dẫn vừa làm em mủi lòng thương cho người đàn ông xa lạ đã chịu bao khốn khổ trong đời. Em không hiểu tại sao tự dưng em lại đi thương một con người mà em không hề quen, chưa hề biết mặt mũi ra sao, chưa hề nghe nói đến bao giờ. Em đã bị thu hút bởi những lời kể lại cuộc đời người ấy và em đã tin, vì những lời nói đó thể hiện sự thành thật, không chút gì phản ảnh gian dối hay lừa bịp. Vả lại em nghĩ, đâu có lý do gì mà tác giả lại tìm cách lừa bịp người đọc. Lừa bịp với mục đích gì? Hay tại em ngây thơ, em vốn tin người nên em nghĩ như thế? Bỗng em chợt nhớ đến một điều gì, em lật cuốn sách đến phần cuối, nơi có in vài lời giới thiệu tác giả và em tò mò tìm hiểu vể ông ta. Quả đúng như em đã nghĩ, ông là một nhà giáo chuyên nghiệp, chẳng lẽ em lại không tin tưởng được ở ông ta hay sao? Em vốn vẫn trọng những người trong ngành sư phạm. Chính em cũng đã đi vào con đường ấy vì em đang là cô giáo vườn trẻ. Em đã dành tất cả tâm trí cho việc săn sóc các mầm non, hướng dẫn và uốn nắn chúng để sau này chúng trở nên những con người tốt và thành công trong xã hội. Đó là lý tưởng mà em muốn phục vụ. Nhưng đọc câu chuyện vượt biên của ai kia đã làm cho em buồn không ít. Những day dứt trong lòng mà em đã cố gắng quên đi nay đã sống lại và những hình ảnh xa xưa, những hình ảnh sầu thảm của quá khứ xa xôi – phải, xa xôi vì đã mấy chục năm trôi qua kể từ những ngày của dĩ vãng ấy – nay lại muốn hiện ra trong tiềm thức của em, muốn làm cho em phải thổn thức, phải đau sót cho thân phận mình. Em muốn có ai để tâm sự, để bầy tỏ nỗi lòng của mình, để chia bớt những ưu tư, nhựng dằn vặt tâm hồn mà em sắp phải chịu đựng. Em cũng muốn nói lên những uẩn khúc của lòng mình ra, em cũng muốn phơi bầy những tình cảm mà em đã phải giữ kín cho riêng mình từ bao nhiêu lâu rồi. Em ước mơ được như tác giả cuốn hồi ký em đang đọc kể lại cuộc đời sóng gió và đầy chua cay của em. “Ước gì mình cũng ra được một cuốn sách tương tự, cũng bià màu xanh dương có chỉ màu đỏ của máu, màu của trái tim, của sức sống và của đam mê”, em tự nhủ. Nhưng em không có khiếu viết văn, nhất là viết bằng tiếng mẹ đẻ. Viết một cuốn sách đâu phải là chuyện làm dễ dàng, viết một vài trang để kể vắn tắt những kinh nghiệm đau buồn cũ, em đã làm khi em còn học đại học, khi bà thầy em ra đề tài cho các sinh viên viết lại về những kinh nghiệm đáng ghi nhớ trong đời. Nhưng viết hàng mấy trăm trang thì em không đủ khả năng. Hơn nữa em cũng không có ý chí và lòng kiên trì để làm một công việc đòi hỏi một nỗ lực kéo dài hàng năm trời, hay ít ra thì cũng hàng bao nhiêu tháng dòng dã. Và trong tiến trình suy tư để tìm cách thực hiện ý muốn của em, em bổng chợt nẩy ra một ý nghĩ táo bạo. “Tại sao mình không liên lạc với tác giả cuốn sách mình đang đọc và đề nghị ông ta viết câu chuyện đời mình?” em tự hỏi, “Biết đâu chừng ông ta lại nhận? Nhà văn họ hay muốn có đề tài để viết sách. Mình cho họ đề tài, họ sẽ cám ơn mình ấy chứ!” Em mỉm cười, tự thấy mình có ý kiến độc đáo và em thấy vui, em quên đi cái buồn lúc nãy, em thấy hứng chí và em mơ đến ngày cuốn sách kể chuyện vượt biển của em ra đời. Em hình dung ra cuốn sách đó nằm cạnh cuốn sách vượt biên của tác giả, hai cuốn hình bìa tương tự, chỉ khác là cuốn của em sẽ có hình một chiếc ghe đang vật lộn với những lớp sóng biển điên cuồng, một chiếc ghe ngả nghiên như sắp sửa lật, sắp sửa chìm đắm xuống đáy lòng biển cả. Mà đã bao nhiêu con thuyền đã chìm đắm thật sự như thế, chôn theo bao nhiêu thân phận con người? Bao nhiêu ước mơ đẹp đã bị xoá mờ trong lớp bọt trông tựa như những lớp hoa trắng phủ trên mặt biển? Vì ước mơ nào đẹp hơn là ước mơ của những con người đi tìm cho mình một cuộc sống tự do hạnh phúc? Như thế, em đã để giòng tư tưởng của em trôi dạt đến những bến bờ của một thế giới mộng tuởng. Em mơ đến ngày em được dự buổi ra mắt sách của em. Tác giả sẽ giới thiệu em với quan khách và độc giả, em sẽ mặc một chiếc áo dài đỏ xẫm, nở một nụ cười thật xinh và đọc những lời tri ân người viết cuốn hồi ký cho em và cám ơn sự ủng hộ của những người đến tham dự buổi ra mắt sách. Em sẽ cảm thấy hạnh phúc như chưa bao giờ em cảm thấy, em sẽ sung sướng được bao nhiêu người vây quanh em hỏi han và tỏ lòng cảm phục em, vì em đã chẳng phải vượt bao nhiêu là gian khổ, trải qua bao nhiêu là đau thương mới trưởng thành được như ngày nay hay sao? Em miên man suy nghĩ như thế cho tới lúc em chợt trở về với thực tế thì đã quá nửa đêm. Cuốn sách em đọc đã đến phần chót, phần gay cấn hồi hộp nhất, phần tác gỉa kể lại cuộc đi băng qua khu rừng già tại vùng biên gới Căm Bốt -Thái Lan, nơi mà bao nhiêu người thiệt mạng, bao nhiêu oan hồn còn lảng vảng, nỉ non khóc lóc hay than vãn. Em thương sót cho tác gỉa khi ông đã phải vượt qua bao hiểm nguy để đến được bến bờ tự do. Chính em cũng đã phải trả cái giá quá đắt để đến cùng bến bờ ấy, cho nên em thông cảm với ông ta, em có nhiều cảm tình với con người đầy nhiệt tình và can đảm đó. Em muốn được chia sẽ những cảm xúc với ông, em muốn được nói với ông những lời tâm tình, em muốn liên hệ với ông để cuộc sống của em bớt cô đơn. Năm nay em đã bốn mươi mốt tuổi, hai mươi năm rồi em đã bị dĩ vãng ám ảnh, em đã sống một cuộc sống bất thường, khô khan, không yêu đương, không lý thú. Nay đã đến lúc em phải thoát ra khỏi cái ngõ bí mà em đã tự dồn em vào, và biết đâu định mệnh đã chẳng đến một khúc quanh, nó chẳng đưa em đến hạnh phúc và sự ấm cúng? Lòng em đã nguội lạnh bao nhiêu năm rồi, chẳng đến lúc để nó ấm lại hay sao? Không lẽ định mệnh lại quá khắt khe, bắt em phải sống hẩm hiu cho đến khi em lià đời? Như vẫy tất cả nhữnh hy sinh của em đều trở nên vô nghiã hay sao? “Ngày mai đến trường, mình sẽ liên lạc với ông ta qua hộp điện thư mà ông ghi trên cuốn sách”, em tự nhủ. “Nhưng mà mình phải viết làm sao cho ông ta thấy được lòng mình đây? Làm sao để ông ta thấy mình không giống những độc giả khác của ông? Vì thế nào ông chẳng có độc giả biên thư cho? Mình không muốn ông viết lại cho mình một vài giòng nhạt nhẽo vô nghĩa. Mình phải làm sao thu hút được sự quan tâm của ông!” Em nghĩ ngợi như thế và giòng suy tư cứ luẩn quẩn trong óc em làm cho em không ngủ được. “Mình sẽ gọi ông ta bằng gì? Mình sẽ mở đầu bức thư của mình bằng câu “Kính thưa ông, “ hay “ Kính gởi tác giả,”, hay một cách thân thiết hơn, “Thưa anh,”? Ông ta chắc cũng phải hơn mình khoảng hai chục tuổi vì năm ông vượt biên ông đã gần bốn chục và khi đó mình chưa hai mươi!” Sáng hôm sau em đến trường sớm hơn thường lệ. Em hồi hộp ngồi xuống bàn, nơi có chiếc máy điện toán, em vô hộp thư của em và chẳng buồn xem những thư mới gửi tới, em liền bắt đầu gõ: Thưa anh, Tuần qua em đi vào mall mua sắm mấy thứ, lúc ra về thì trời mưa lớn, em chạy ra xe không được. Thế là em đi lang thang trong mall đợi cho bớt mưa. Em ghé và tiệm sách … để tìm mua mấy CD nhạc về nghe. Lúc đứng gần mấy kệ sách thì như có một sức mạnh vô hình nào đó thu hút em… Nổi bật giữa những chồng sách báo là một cuốn sách màu xanh dương, có vẽ bản đồ miền Đông Nam Á và đặc biệt là có cái tựa dài lòng thòng “Về Một Cuộc…”, tất cả trịnh trọng lồng trong khung chỉ màu đỏ tươi, màu của sức sống, màu của đam mê, màu của tình yêu, và … màu mà em thích nhất. Em viết như vậy một hơi, như thể sợ giòng tư tưởng của em lỡ đứt đoạn, giòng tư tưởng của em lúc đó dồi dào đến độ em không ngờ. Em hình dung ra bộ mặt tác giả khi đọc thư em, chắc chắn ông ta phải ngạc nhiên vì sự hăng say của nữ độc giả này của ông. Lòng mến mộ của em sẽ làm cho ông sung sướng, và ông sẽ phải lấy làm hãnh diện đã có được những người hăng say đọc sách ông như em. Nghỉ một lúc để tìm ý viết tiếp, em hăm hở gõ thêm: Thưa anh, em cũng đã đi vượt biển cùng với chị hai em và đứa em trai. Sau lần đầu đổ bẻ, bọn em không dám về nhà, phải ẩn trốn và sống qua ngày bằng cách buôn bán vặt. Lần sau chúng em đi, khi chuyển từ ghe nhỏ sang ghe lớn, đứa em trai em lọt xuống sông mà không được ai cứu. Thế là mẹ em cho đi ba mà đến trại tị nạn chỉ còn hai. Sợ mẹ em buồn chúng em đâu dám nói cho mẹ biết. Sau đó chúng em được tin ba đã mất trong trại cải tạo. Mẹ em quá đau đớn cùng ra đi sau đó. Sau khi đến Mỹ được một thời gian thì bác sĩ khám phá ra rằng chi em bị cancer tử cung và một năm sau cũng ra đi. Nay cả gia đình chỉ còn mình em sống sót. Sau khi em bấm nút để gửi bức thư đi, em bắt đầu nóng ruột chờ đợi. Ngày hôm đó em dạy học mà lòng em cứ để nơi đâu. Từ lúc lớp học bắt đầu cho đến giờ ăn trưa, chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà em thấy lâu ơi là lâu. Em cứ mong tới giờ nghỉ để ngồi vào chiếc máy điện toán thử xem lá thư em đã được mở đọc và người âý đã trả lời em hay chưa. Nhưng đến khi em vào hộp thư của em thì sự mong chờ của em chưa được đáp ứng, em vẫn chưa có thư trả lời. Em ngồi nơi đó một lúc, mở lại bức thư em mới gửi đi hồi sáng ra đọc lại. Em phân vân “Nếu người ta không trả lời em thì sao? Em sẽ làm gì khi đó? Không lẽ lại viết thêm một bức thư thứ hai? Mà viết gì trong đó?” Em bâng khuâng suy nghĩ một lúc rồi tự nói: “Ôi, thôi kệ! Hơi đâu mà nghĩ vẩn vơ? Thế nào người ta cũng sẽ trả lời thư mình! Chỉ là vấn đề thời gian!” Rổi em quyết định đi ăn cơm trưa. Em vừa ngồi xuống bàn cạnh Liên, cô bạn gái đồng nghiệp, thì em nghe nó nói:
Thế là cả hai đứa cười. Em ăn nhưng trong đầu em vẫn nghĩ đến lá thư em vừa gởi cho tác giả cuốn sách em đã đọc, em chẳng biết tại sao. Cũng may mà em không mắc nghẹn hay sặc chứ nếu không con Liên nó lại tha hồ mà chọc ghẹo em. Cả buổi trưa Mộng Thu ngồi với các em học sinh trong lớp mà hồn em cứ để đâu đâu. Thời gian dường như chạy chậm lại, em cứ lâu lâu lại nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường. Em thấy sốt ruột vô vàn, chỉ muốn sớm đến giờ tan học để các học sinh về rồi thì em xem đã có thư cho em hay chưa. Thế rồi lúc sắp đến 4 giờ, em đã thấy nhiều bố me học sinh thập thò ngoài cửa lớp học. Cứ thấy người nào đến là em dọn cho đứa bé ra về liền. Nhưng làm như vậy cũng chẳng giúp ích gì vì vẫn có nhiều phụ huynh đến trễ, em vẫn phải chờ cho tất cả học sinh về mới lại nơi có chiếc máy điện toán được. Khi em ngồi được trước cái máy điện toán thì em hồi hộp ơi là hồi hộp. Tay em nắm con chuột và trong đầu em lẩm bẫm, “Lạy trời, mình có được lá thư trả lời! Lạy trời mình có được lá thư như mình mong đợi! Lạy trời…” Khi màn ảnh chuyển sang phần “hộp thư tới”, mắt em sáng lên khi thấy quả nhiên có thư đến. Em mỉm cười sung sướng và trong bụng em nghĩ, “ Mình biết ngay mà! Thư mình viết như vậy mà làm sao anh ấy không thương mình cho được? Anh ấy lòng dạ nào mà nỡ bỏ qua một lá thư cảm động như thế!” Tim đập phình phich, em nắm con chuột bấm bấm để mở lá thư và bắt đầu đọc: Mộng Thu thân yêu, Em thấy lá thư đầy tình cảm sâu sắc, người viết đã cảm thông được với nỗi lòng của em và đã tỏ ra rất cởi mở. Em đọc đi đọc lại lá thư như để cố tìm hiểu hết ý nghĩa chứa chất trong đó. Sau cùng em bật chiếc máy in và nhấn nút để in bức thư. Em muốn đọc lại nó tối nay và suy nghĩ xem ngày mai khi tới trường em sẽ viết gì. Ông ta đã nói rằng em cứ tự tiện viết thư cho ông, ông sẽ trả lời. Em thấy ông thật dễ thương với em và em tự hỏi, “ Không biết anh ấy dễ thương với tất cả những ai viết thư cho anh, hay là anh ấy có tình cảm đặc biệt với mình?” Em thấy khó chịu khi nghĩ đến những nữ độc giả khác cũng có cảm tình với ông sau khi đọc cuốn sách. “Chắc chắn mình không phải là độc giả duy nhất bị cuốn sách làm rung động. Ông đã phải trải qua bao nhiêu biến cố đau thương mà lại nhiều tình cảm, đọc văn ông viết, ai chẳng xúc động, ai chẳng thương ông? Khi người đọc cảm thông được lời văn thì họ dễ có cảm tình với tác giả. Em chẳng yêu mến ông vì thế hay sao?” Trong những ngày tháng đầu, khi viết cho ông, em chỉ kể lại những kinh nghiệm sống của em, những kỷ niệm buồn đã chi phối tâm tư em suốt hai mươi năm qua, những chua sót trong lòng em đã phải hứng chịu từ ngày em bỏ quê hương ra đi. Cũng như hàng vạn người vượt biển khác, em đã phải chiụ nhiều hy sinh to lớn. Một người em trai hơn mười tuổi đã rớt xuống sông chết lúc từ ghe nhỏ chuyền sang ghe lớn vào một đêm tối đem mịt mờ không trăng sao, một người cha chết trong nhà tù cải tạo sau nhiều năm bị đầy đoạ bởi kẻ thù, một người mẹ ra đi vì quá thương tiếc người chồng yêu quí mà bà đã sống cùng gân bốn mươi năm trời, và khốn nạn cho em hơn nữa, một người chị duy nhất còn lại bên em trên đất Mỹ này, cũng đã chiụ số phận nghiệt ngã, cũng đã ra đi trên giường bệnh. Mà đâu phải chỉ thế thôi đâu? Ngày em ở trên đảo, những ngày hai chị em em sống vô vọng tại trại tị nạn, ngày em tuổi còn ngây thơ chưa biết gì, em chưa có kinh nghiệm đời, em đã bị một tên đàn ông dụ dỗ. Hắn đã dùng những lời đường mật, hắn đã hứa hẹn, hắn đã vẽ ra những hình ảnh đẹp về một tương lai sáng lạn để làm hại đời em. Trong một lá thư cho anh em viết: Anh ạ, Những thư em nhận được khi đó cũng chỉ chứa chất những lời chia buồn, những lời khuyên nhủ hay những lời dặn dò. Ông đã chỉ là một người giàu lòng nhân ái, muốn giúp đỡ em về mặt tinh thần, muốn làm một cái gì để em bớt đau khổ, để em quên đi cái dĩ vãng khốn nạn mà hướng vể tương lai. Dù sao thì những thư của ông cũng đã mang lại cho em chút an ủi, phấn khởi, và hy vọng. Đối với em, ông đã là một hiện diện làm ấm lòng em, em đã có cảm tưởng rằng ông đã trở thành một người thân thiết nâng đỡ em,chỉ bảo, giúp em thoát khỏi những ám ảnh của quá khứ. Và với thời gian em đã nhận thức rằng em không thể thiếu những lá thư đó được nữa, chúng đã trở nên một nhu cầu trong sinh hoạt thường nhật của em và em chờ mong thư như em đã chờ mong một sự cứu rổi từ Thượng Đế. Suốt cả ngày hôm nay em check mail mấy lần mà không thấy thư của anh, thành ra mộng thu vẫn cứ mong thư anh... Em rất nóng lòng , không biết anh đã hết bệnh và được về nhà chưa... hay là vẫn còn đau và vẫn còn nằm trong BV. Anh a, Mặc dù anh ở nhà và không đọc được thư của em, nhưng em cũng tiếp tục viết để chứng tỏ là em vẫn nghĩ đến anh mỗi ngày. Như thế, thư qua, thư lại, chỉ mới hai tháng sau, hai người đã đi đến chỗ thân nhau rồi mến nhau. Em chẳng nhớ em bắt đầu yêu anh từ lúc nào, em chỉ biết những lá thư anh viết cho em đã lội cuốn em vào mê hồn trận, em đã say mê đắm đuối khi đọc nhưng lời lẽ dịu dàng dễ thương của anh, em đã dần dần đi vào con đường của tình yêu, lãnh vực em chưa bao giờ có cơ hội bước vào. Đã bao năm rồi tâm hồn em trống rỗng, em không thương ai, không nghĩ đến ai…. Bây giờ tự nhiên đọc sách của anh rồi suốt ngày em chỉ nghĩ đến anh thôi. Em tưởng chừng chỉ trông thấy anh thôi là em cũng đủ sung sướng rồi. Nhưng thấy anh rồi thì em lại thèm được gần anh. Anh nói sẽ ôm em đến nghẹt thở kia mà, em thì muốn anh với em, mình nhập lại là một… một phần thân thể của anh sẽ ở trong một phần thân thể em… Từ ngày có anh, đời em đã thay đổi hẳn. Nay em bắt đầu chăm sóc cho thân hình em, em bắt đầu chải chuốt. em muốn ngày em gặp anh em đẹp, em xinh, món quà em tặng anh là một món quà ngon lành, anh sẽ thích thú khi nhận nó. Trong một lá thư cho anh em đã viết: Anh ạ, đã từ lâu em không chải chuốt, không chưng diện, không hề bao giờ nghĩ đến làm đẹp. Nay bỗng nhiên có anh đi vào đời em, tự nhiên buổi sáng đứng trước gương chải đầu, em lại nghĩ đến anh, chai tóc kiểu nào để anh thích. Em mua kem boi mặt hiệu mắc tiền để làn da mềm hơn khi anh hôn em, em đổi màu son hồng hơn để đôi môi được nồng hơn khi kề môi anh. Và buổi tối qua, khi tắm xong, lần đầu tiên em nhìn kỹ mình trong gương… Hên quá anh ạ… Thân thể em vẫn còn cân đối, bắp thịt còn cứng, làn da còn mềm mại, ngực em mặc bra số 34 B, anh biết chứ, A là nhỏ, B là lớn hơn, nhưng không to xệ như của người Mỹ. Panties thì số 6, nhưng mới đây em đổi sang số 7 để được thong thả hơn (chứ không phải em lên kilo). Em cũng mới mua body lotion để san sóc thân mình của em, để chừng nào gặp anh, anh sẽ không bị thất vọng.
Linh tính báo em biết là có thư mới của anh, nên em lại qua bên nhà bạn em chơi để đọc thư của anh. Ôi sung sướng biết bao được đọc thư của anh và biết anh cũng bắt đầu có cảm tình với em, nghĩa là bắt đầu thương em. Nhưng anh phải hứa là không làm em khổ nhen. Đời em, như anh biết đấy, chỉ là một chuỗi dài đau khổ. Em mong anh chỉ đem đến cho em những đam mê triền miên, những ái ân say đám, những phút giây sung sướng tuyệt vời. Những chữ này em chỉ thấy trong sách truyện và các bài hát… Chừng nào thì anh cho em nếm mùi vị của ái ân, của đam mê, của sung sướng? Và tất nhiên, tình yêu đó không chỉ đến từ phiá em mà thôi, nó đến từ cả hai phiá. Anh ấy. khi nhận đọc những lá thư của em, cũng đã bị thu hút bởi những lời lẽ chân tình phát xuất từ đáy con tim em. Nếu em đã đi đến chỗ yêu thương anh ấy, đó là bởi vì em đã hưởng ứng và đáp lại mối tình của anh. Anh đã thấy thư em viết dễ thương và cảm tình anh dành cho em lúc ban đầu đã một lúc nào đó biển đổi thành một mối tình nồng nàn say đắm và những thư anh viết từ sau đó chan chứa yêu đương và thương nhớ: Thế rồi thời gian trôi đi nhanh chóng. Cuốn sách em mơ ước đã được anh viết xong và đem in. Anh đã tự tay chuẩn bị tất cả từ trang đầu đến trang cuối, từ những lời giới thiệu lời mở đầu, đến cả bià trước bià sau. Anh đã muốn tự tay anh trang trí cho cuốn sách theo đúng ý em muốn. Vì thế anh đã công phu vẽ tấm bià màu xanh dương có khung chỉ mầu đỏ mang hình một chiếc ghe chở người vượt biên đang quay cuồng trước cơn bão tố trên biển cả mênh mông cuồn cuộn những con sóng kinh hồn khiếp đảm. Để thực hiện cuốn sách này, em đã nhiều lần bỏ việc làm để đến với anh, em đã ngồi hàng giờ kể lại cho anh nghe những chi tiết của cuộc đời em, từ khi em con bé, những ngày em còn đi học ở Cần Thơ, rổi đến cuộc ra đi của ba chị em, những lần thất bại không dám về nhà, cả ba đứa đã sống chui sống lủi ở địa phương chờ cơ hội may mắn khác, cái chết của đứa em trai khi chuyển từ ghe nhỏ sang ghe lớn để ra biển, cuộc hành trình vượt Biển Đông để đến Mã Lai Á, những ngày tháng dài tưởng như vô vọng nằm chờ ở trại tị nạn để đi Hoa Kỳ, những ngày đến đất Mỹ để được tin người cha yêu đã chết trong trại cải tạo, rồi sau đó là tin người mẹ cũng đã qua đời, những hy sinh người chị hai đã phải chịu để cho em được đi học lại, những ngày chị đau em đã ở bên chị nơi giường bệnh, và sau chót là những chuỗi ngày dài vô vị em đã phải sống sau khi chị hai cũng bỏ em lại mà ra đi. Ôi bao nhiêu kỷ niệm đau thương em đã phải sống lại để cho cuốn sách mà em mơ ước ra đời. Nhưng những nỗi đau thương em phải chịu khi nhắc nhở lại cái quá khứ không may của em đã được đền bù lại bằng những giây phút tuyệt vời mà em đã được hưởng bên anh. Anh đã đưa em đi chơi, đi ăn, đi xem hát, đi mua sắm những thứ em thích, anh đã đưa em vào thế giới thần tiên của tình yêu bởi vì lúc nào em cũng có anh bên mình. Bao lần anh đã ôm em chặt trong vòng tay anh, bao lần anh đã say đắm hôn em trên đôi môi đỏ chót của em, bao lần anh đã mơn trớn làn da em trên người em, làm cho em rùng mình, tìm đập liên hồi? Bao lần anh đã đáp lại sự thèm muốn của em, anh đã đưa em đến thế giới tột đỉnh của yêu đương, anh đã làm em mê mẩn cả người, rụng rời cả tay chân, run rẩy trong cơn đam mê tình ái. Bao lần em không đếm, em chỉ biết những lúc đó em đã không còn nhớ gì đến những khổ đau mà em đã phải gắng chiụ, em đã quên đi những phiền muộn trong quá khứ để chỉ còn nhìn vào hiện tại, một hiện tại đẹp tuyệt vời. Em đang hạnh phúc tràn đầy, em đang chìm đắm trong yêu đương, em đang sống những giây phút đáng sống nhất trong cuộc đời của một con người con gái. Anh vô cùng thương yêu ơi, anh là người đến với em do định mệnh. Tình yêu của chúng mình là tiền định, anh có biết không? Em sống với anh một năm mà em có cảm tưởng như đã sống với anh mười năm rồi. Em đã hưởng được bên anh nỗi sung sướng tràn ngập, đủ để bù đắp hai mươi năm em sống trong cô đơn lạnh lẽo. Anh ơi, anh đã mang lại cho em cái lý lẽ để sống, để tranh đấu, để xây dựng tương lai. Anh đã cho em không những một hiện tại tuyệt vời mà cả một tương lai trong sáng, anh đã dẫn em đì trên con đường của hạnh phúc, của sự yên bình, và của hy vọng. Em không biết phải làm gì để cám ơn anh ngoài việc dâng hiến cho anh trái tim em, tâm hồn em, và cả thân mình em nữa. Tim em đây anh lấy đi, hồn em đây anh giữ đi, thân người em đây anh ôm đi, anh nhé! Ngày cuốn sách ra mắt độc giả, em đã khép nép ngồi bên anh. Khách đến dự buổi ra mắt sách đã tò mò muốn biết em ra sao, họ đã hỏi em trăm câu hỏi, họ đã ngạc nhiên khi thấy em không còn là một người con gái yếu đuối đau khổ, họ sung sướng được biết rằng tình yêu đã làm cho con người em thay đổi, em nay đã hạnh phúc, họ đã mua sách và muốn em ký tên lưu niệm vào trang đầu. Giấc mơ ngày nào đã đến, em đã có buổi ra mắt cuốn sách như em đã mong muốn.
…………………….. Nhưng ở đời cái gì đẹp không bao giờ tồn tại lâu. Như một bông hồng tươi đẹp tàn đi với thời gian, mối tình đẹp hơn mộng của em cũng đã bị định mệnh lôi cuốn. Nhưng ngày anh ra đi em không buồn khổ, em không thương tiếc, em không đau đớn khóc lóc. Vì đối với em, mối tình tuyệt vời ấy vẫn đẹp mãi, em vẫn sống với những kỷ niệm khó quên, em vẫn giữ trong lòng những hình ảnh của những ngày em say đắm sống trong hạnh phúc tràn đầy. Anh ra đi để lại trong em những rung cảm của con tim em đã tưởng chừng không bao giờ em có được. Em sẽ giữ mãi dư âm những xúc động mãnh liệt em được hưởng bên anh, người tình định mệnh cho em yêu cho đến khi chết. Anh yêu của em ơi, anh đi rồi nhưng hình ảnh anh lúc nào cũng vẫn quấn quít bên em. Anh không còn sống nhưng những kỷ niệm đẹp của chúng ta vẫn còn đấy anh ạ. Ngày xưa khi mới quen anh, em chỉ có vài chục bức thư của anh để đem vào giường đọc trước khi em đi ngủ, em chỉ có những hình ảnh do óc em tưởng tượng ra để mà nằm mơ. Bây giờ em có hàng trăm bức thư để mà đọc lại, em có vô vàn những hình ảnh đẹp để nhớ, em vẫn sống với những kỷ niệm ấy và trong những lúc mơ mộng, em vẫn có anh bên em. Tình yêu anh mang đến cho em sẽ không bao giờ phai, mối tình của chúng ta là một mối tình bất hủ không gì hủy diệt được, câu chuyện tình của chúng mình cũng say đắm, cũng đẹp như chuyện tình của Rose DeWitt Bukater và Jack Dawson trên con tàu Titanic, anh có biết không? Có khác chăng là em vẫn còn đây để tôn thờ anh cho đến khi em chết. Ngày đó, chúng mình sẽ lại hội tụ, em sẽ lại được ở bên anh. Anh yêu ơi, vì định mệnh, em xin hẹn anh lại ở kiếp sau, anh nhé…….. Còn bây giờ, nếu anh nghe được tiếng em, xin anh hãy nghe em hát cho anh bản tình ca “ My Heart Will Go On” nghe anh… Hướng Dương txđ |