Ở Chang Rai thêm một ngày, chúng tôi đi thăm vùng Tam Giác Vàng (Golden Triangle) là vùng giáp giới giữa ba nước Thái-Lào-Miến (Miến Điện). Từ khách sạn Le Méridien ở Chiang Rai đi xe đò mất chừng một tiếng rưỡi thì tới nơi đó. Tam Giác vàng (Golden Triangle) là cái tên người Mỹ đặt ra cho cái vùng nằm giữa ba biên giới Thái Lào và Miến điện, tên địa phương là Sop Ruak, vì chính tại nơi đây con sông Cửu Long gặp con sông Ruak. Vào mùa khô, người ta đứng bên đất Thái có thể thấy một bãi cát lớn đó là Miến Điện và bên bờ bên kia là nước Lào. Thời xa xưa Tam Giác Vàng là vùng nổi tiếng trồng thuốc phiện, nhưng ngày nay vùng này sống nhờ du khách. Quang cảnh vùng này là đồi núi tựa như vùng Cao Nguyên Việt Nam. Gần tới Mae sai là những ruộng hai bên đường trồng cây thuốc lá thay vì trồng lúa. Xe đò tới Mae Sai vào khoảng 9 giờ, xe tới đậu trong một đường cụt đưa tới một khách sạn. Đây là nơi hẹn của hai nhóm người, nhóm đi qua biên giới để vào đất Miến điện và nhóm không đi, sẽ ở lại đi chơi loanh quanh thị trấn Mae Sai trong 2 tiếng rưỡi đồng hồ chờ nhóm kia từ Miến Điện trở về. Mae Sai là thị trấn nằm ở tuốt phiá Bắc của Thái Lan trực tuộc tỉnh Chiang Rai, nơi đây có con đường chính AH2 thông qua thị trấn Tachileik của Miến Điện. Du khách từ Thái muốn đi Tachileik sáng đi chiều về có thể trả 10 đô la để xin một thông hành ngắn hạn (1 ngày), phải để lại hộ chiếu tại cổng qua cửa khẩu, lúc về lấy lại. Qua tới đất Miến Điện, chúng tôi đi xe gắn máy lôi (motorized rickshaw) để đi ra vùng ngoại ô tới một ngôi chợ do dân địa phượng tụ họp lại buôn bán, làm cho tôi liên tưởng tới chợ Thị Nghè hay chợ bà Chiểu ở nước mình vào cái thời thanh bình xa xưa, khi quân giặc CS Hà Nội chưa xâm chiếm Miền Nam.
Chúng tôi đi lòng vòng xem những người dân địa phương buôn bán trong vòng 45 phút, sau đó cả đoàn lại lên xe lôi đi thăm hai ngôi chùa trong vùng. |