Hỏi thăm anh chàng dẫn đường, tôi được biết Battambang ở ngay cách Siêm Reap chừng hơn trăm cây số về hướng Bắc. Rồi anh ta kể thêm cho mọi ngưởi trong đoàn nghe rằng đó mới là nơi có hàng trăm ngàn quả mìn được quân khờ me đỏ rải vào những năm cuối của thập niên 1970 và đầu của thập kỷ 1980, những quả mìn đã giết vô số những người như tôi đã vượt biên bằng đôi chân. Tôi đã may mắn được tới gần thiên đường và đã thoát chết sau những hiểm nguy do lừa gạt, cướp bóc, và bắt bớ để rồi lại dễ dang bỏ thân xác lại trên những cây số cuối cùng vô cùng nguy hiểm là vì nếu dẫm phải những quả mìn đó thì xong đời. Có lẽ vì vậy mà cái vùng biên giới nơi phiá Bắc của tỉnh Battambang mới được gọi là những cánh đồng giết hại (killing fields).
Tôi uớc mơ trở lại Kămpuchia để đi thăm lại con đường mà định mệnh đã dẫn dắt tôi đi qua gần 40 năm trước: từ Phnom Penh tới biên giới Thái qua Pursat, Battambang, Sisophon và Nong Chan để nhìn lại cái quá khứ quá khốn nạn của cuộc đời mình. Những ngày chân bước đi siêu vẹo, miệng lẩm nhẩm đọc bài kinh cứu khổ - mà nhờ vậy mới thoát chết - sẽ trở về sinh động trong tâm khảm tôi (vivid memories) để tôi thấy mình đã quá may măn được Trời Phật cho sống để có được ngày hôm nay...