![]() |
Trang Web Hướng Dương Txđ |
![]() |
Vọng Cổ: HOA LỤC BÌNH |
1) . . . ( - ) Nhớ ngày thơ ngây ( xang ) VỌNG CỔ Câu 1 Thời thơ ấu qua mau như dòng Hậu giang cuộn chảy, đến tuổi hoa niên, anh thấy lòng mình xao xuyến khi cài hoa lên mái tóc người yêu trong thuở ban đầu. ( - 2 ) Một buổi hoàng hôn trên bến hẹn năm nào – Tay nâng niu hoa lục bình sắc tím, em mơ buồn, kể chuyện cho anh nghe -: “Ngày xưa, chúng mình là tiên đồng và tiên nữ, rủ nhau vào thượng uyển lúc Xuân sang. Anh hái trộm hoa để cài lên mái tóc em nên Trời đày hai ta xuống miền dương thế . Câu 2 Câu chuyện thần tiên đã mở đầu cho một thiên bi tình đẫm lệ của hai kẻ yêu nhau mà không nên chuyện cau trầu ( - 2 ) Song thân của em đã lựa chỗ sang giàu – Khinh rẻ anh là đứa nghèo hèn, thất học khi cha mẹ anh nhờ mai mối đến cầu hôn – Vì quá hận sầu, anh cất bước ly hương, em đưa tiễn mà nghẹn ngào, đau xót : “ Anh ơi ! dù đôi ta không thành duyên nợ, nhưng trọn đời em mãi mãi yêu anh !” LÝ CON SÁO . . . Anh .. ra đi VỌNG CỔ Câu 4 Nơi tha phương, anh gởi niềm riêng qua những đường tơ như rướm máu, lận đận kiếp cầm ca, anh mang nặng nợ dâu tằm ( - 1 ) Tâm tư vẫn ấp ủ bóng hình em trong đau khổ âm thầm – Anh về quê cũ vào một chiều nhạt nắng, đứng thẩn thờ trên bến nước Hậu giang – Anh hỏi thăm người quen nơi xóm cũ mới biết hung tin em đã lìa cõi trần gian vì sự ép buộc tơ duyên của hai đấng sanh thành ( - 2 ). Một sáng tinh sương, hôn lễ cử hành – Em mặc áo cưới màu hoa kỷ niệm để theo chồng về xứ lạ, đường xa – Tác-ráng đưa dâu rẽ qua dòng sông Hậu, em nhìn hoa lục bình mà tan nát tâm can, rồi em nhảy xuống dòng sông lạnh khi mặt trường giang nổi dậy ba đào. Mấy hôm sau, thân xác em trôi dạt đến bờ xa, nằm giữa đám lục bình xanh thắm. Áo em tím, hoa lục bình cũng tím, tím cả khung trời uất nghẹn thương đau – Anh về đây mong tìm lại người xưa, nhưng em đã yên giấc ngàn Thu dưới đáy mộ. Tiên nữ ngày nay đã trở về thượng giới, bỏ lại trần gian bơ vơ một tiên đồng – Mời các bạn nghe Thanh Lịch - tức Kha Lăng Đa - trình bày
|