Cuối tháng tư Sàigòn mưa bất chợt
Những giọt mưa rơi từng đợt mong manh
Bốn mươi năm nguôi mộng ước không thành
Tôi ngồi lặng tự dỗ dành thân phận
Tuổi xế chiều sức đâu mà tủi hận
Chuyện áo cơm đã vướng bận quá rồi
Ngồi chỏng chơ mà ngắm lục bình trôi
Tôi hay ví đời mình...thôi cứ thế!
Định như vậy nhưng mà đâu có dễ
Thuở xông pha như chớp bể mưa nguồn
Giờ ngồi thừ mà đếm giọt mưa tuôn
Sao ngậm đắng những nỗi buồn khó nhọc
Sàigòn mưa hay Sàigòn đang khóc
Khóc những chia ly và khóc chuyện tình
Tháng năm dài những mảnh vỡ linh đinh
Những đứa trẻ đã thành hình vóc cả
Bốn mươi năm chập chùng qua kẻ đá
Đoá hoa chờ hoa đợi vẫn biệt tăm
Vẫn đoái trông hạ trắng đến đêm rằm
Mưa có xuống thấm sâu nhằm khai nở?
Sàigòn ơi! Như Sàigòn đang nợ
Nợ Mẹ tôi môi hé mở nụ cười
Nợ Cha tôi một buổi sáng hồng tươi
Đám con xa oà tiếng cười một lượt
Sàigòn mưa những giọt dài lướt thướt
Sàigòn mưa giọt vắn bước lung linh
Cứ an nhiên, cứ lặng lẽ một mình
Sàigòn mặc chuyện phù sinh biến đổi
Mưa có thắm những mảnh đời trôi nổi
Biết bao giờ hệ luỵ ấy mới thôi
Được thảnh thơi nhìn hoa trắng bên đồi
Nhìn bướm trắng bay từng đôi cánh đọ
Những thân hữu những bạn bè thuở nọ
Có theo mưa mà thắm đỏ môi cười
Có theo mưa mà tặng đoá hồng tươi
Mừng hạnh ngộ của những người biền biệt
Bốn mươi năm làm sao ai có biết
Tình học trò đầy da diết còn không
Những chia xa đầy vời vợi ngóng trông
Theo mưa đến mà bềnh bồng nỗi nhớ
Nghe tiếng mưa lẫn trong từng tiếng thở
Nỗi ngậm ngùi mưa chuyên chở nặng vai
Nỗi hân hoan mưa bay bổng dấu hài
Mưa tháng tư kết thành bài ca vọng.
HÙNG BI
(tháng tư 2015)=
|