|
Buồn Chớm Thu
Thăm thẳm trời xanh, gió thở than,
Nhạt đi mầu nắng, lá hoen vàng,
Đêm qua trở gió, lùa hơi lạnh,
Sương báo tin rằng thu đã sang!
Cúc đổ mầu vàng lên thảm xanh,
Một bầy hồng thắm cũng đua tranh,
Nhẹ luồng gió lướt qua ngày vắng,
Thổi chút hồn thu thực mong manh,
Cô không che nón, cô qua đường!
Để cuồng si gió, mây ghen tuông,
Trơ trẽn nắng vàng hôn trên má,
Ta giận vì cô má ửng hồng!
Mây rớt xuống hồ trôi lênh đênh,
Hồn thu theo sóng nước bập bềnh,
Gió gẩy đàn thu qua khóm trúc,
Chiều rơi êm ả, thả buồn tênh,
Trời sao dát ngọc, giải mây vương,
Đêm mở đăng quang, mặt hồ gương,
Tình trăng vằng vặc loang trời thẳm,
Lòng đêm thèm khát chút sương vương,
Buâng khuâng lá rớt, bỏ cành trơ,
Cây khẳng khiu, ngơ ngác đợi chờ,
Sương khóc thâu đêm, mờ ngấn lệ,
Trăng ru bụi ngủ giấc ơ hờ,
Định kỳ lui tới ngọn heo may,
Khách lạ buồn, vay chút men cay,
Bỗng nhớ năm xưa người má ửng,
Dẵm lên tim, lá; nào có hay!?
Khi lá vàng chao rải phố phường,
Và trăng ngà ngọc tỏa muôn phương,
Nhớ ai, nhắp chén sầu thiên cổ,
Ta cảm cùng thu, ý lạ thường!
Phạm Huy Nhật |



|
Chiều Thần Tiên
Chiều thần tiên ngập tràn không gian cao,
Mây hồng rực lên bầu trời mùa hạ,
Mắt em sao ngỡ ngàng kỳ lạ,
Bước thần tiên dẫn ta lạc lối nào?
Ánh chiều đong đưa khua đám mây vàng,
Vùng tóc tỏa thành ráng hồng rung rinh,
Chìm trong mắt em, sao trời chết đuối,
Vướng trên áo bay, nắng chiều lung linh…
Chiều thần tiên trong như pha lê,
Bàn tay em nâng ta vào hôn mê,
Hơi thở em thì thầm tự xa vời,
Ôi em, cho ta cầu xin một lời!
Bước lênh đênh trôi giạt vùng trăng sao,
Chùng đam mê, hồn lạc giải mây cao,
Buông cánh mỏng, hoàng hôn sao vội quá,
Ta uy nghi truyền thời gian lùi sau!
Mưa Lá Vàng
Mưa lá vàng bay ngợp góc trời,
Lá rơi, rơi rụng ngập hồn tôi,
Cả trời lẫn đất, vàng pha đỏ,
Ngụp lặn trong mầu rực rỡ tươi,
Tôi đi trong lá, hồn vùng vẫy,
Cảnh sắc huy hòang muốn giết tôi,
Lá ơi, đừng rụng rơi từng chiếc,
Hồn đảo khi nghe tiếng chạm rơi!,
Trời thu, khí nhẹ, xanh trong vắt,
Điệu gió như ru thoảng phía ngòai,
Tiếng ru vang vọng trời xa thẳm,
Và lá bay bay, lờ lững rơi!
Hồn tôi chao rớt vào mê muội,
Suối nhỏ còn đàn muôn điệu ca!
Lá ơi, xin gói hồn tôi lại,
Và chở hồn theo lá bay xa…
Dáng ai trong lá mưa hôm ấy,
Hòa nhập vào nền thu lá bay,
Giây phút đã thành thu vĩnh cửu,
Bây giờ vẫn thấy lá rơi bay !..
|