Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Uống Rượu Chiều Nay
Thơ Phạm Huy Nhật

 

 

 

 

 

 


Lũ chúng ta đầu thai lầm thế kỷ…
Vũ Hòang Chương

Đổ chút nắng chiều vào chén rượu,
Trải với gió ngàn, trút đắng cay,
Uống đi, thơ ngậm đầy hơi rượu,
Núi lở sông bồi, chếnh chóang say!

Bao nhiêu năm lang thang mặt đất,
Thân bèo trôi, ăn hại của trời,
Ván cờ đời, đánh sai nước chiếu,
Còn mong gì, nửa kiếp rong chơi?!

Bao nhiêu  năm, quê người mượn đất,
Đời nhọc nhằn, đất mọc chông gai,
Đêm thức giấc, sót thương đời lưu lạc,
Ngày đuổi ngày, cực kế sinh nhai,

Giữa đêm sâu, đèn chong bóng chiếc,
Bóng ngày xưa, giục giã sầu thương,
Níu mây, muốn gửi trăm niềm nhớ,
Cánh gió, mong nương lại cố hương,

Kinh Kha, tiếng quát vang sông Dịch ,
Hùng khí xông lên khắp hướng trời,
Đã tưởng ơn đền, nợ nuớc trả,
Thẹn thay, đất khách đếm tuổi đời…

Đem quẳng nỗi buồn vào chén rượu,
Tưởng trong giây phút mất hình hài,
Hồn xưa lũ lượt về tra khảo,
Quê cũ chìm trong tiếng não dài!

Ngất ngưởng bụi bờ theo Phạm Thái ,
Mà mê má thắm Trương Quỳnh Như,
Chí lớn cũng tan theo mắt biếc,
Bờ tử sinh ẩn hiện giữa thực hư !

Chiều nay mây đỏ loang mầu máu,
Như tấm tang lòng khóc quê xa,
Ta nâng một chén cho bè bạn,
Thêm chén thương đời bạc bẽo ta!

Phạm Huy Nhật

 

 

 

              

 

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang