Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Giấc Liêu Trai
Thơ Phạm Huy Nhật

 

 

 

 


Đèn lụi, đêm tàn, trang sách lệch,
Trăng mờ yêu quái, dợn vườn hoang,
Sương chòang cây chụm hình hư thực,
Gió nhịp hiên nhà, giấc dở dang…

Áo trắng, người sương thoắt hiện ra,
Má thắm, môi son, dáng thướt tha,
Lơi lả hỏi chào chưa mấy tiếng,
Đã nghe hơi ấm sát làn da,

Thịt da dờn dợn, em mời mọc,
Hồn xác lâng lâng, ta ngất ngây,
Đã tưởng chờ nhau từ mấy kiếp,
Giờ say cho thỏa cuộc xum vầy,

Lộ liễu thân ngà, xiêm áo lả,
Vờn nhau da thịt, hồn mê man,
Vân vũ cuồng lên, trời đất ngả,
Ái ân tột đỉnh, thịt da tan…

Giấc nồng còn đắm, canh gà gáy,
Sảng sốt nhìn quanh, gối bẽ bàng,
Chăn lệch, trăng soi phòng quạnh quẽ,
Vườn im, cây ngủ dưới màn trăng!

Ai bảo yêu ma tình chẳng thực,
Còn đây chăn gối lệch giường khuya?
Ta vẫn chờ em trong mộng mị,
Nâng niu dư ảnh, ấp hương thừa!

Đã ngán tình đời nhiều cay đắng,
Nên tìm dị sử bóng giai nhân,
Từ trăng kỳ ngộ, men tình bén,
Đêm réo mơ hồ tiếng ái ân!

Gió trêu sột soạt, ngờ hương thoảng,
Trăng giãi thềm hoang, nhớ cận kề,
Tịch mịch thư phòng leo lắt bóng,
Mơ em ma nữ thoắt đi về,

Mèo mả với ta cùng nột điệu,
Gà đồng em hỡi hãy ăn sương,
Vườn trăng, miếu vắng, nơi hò hẹn,
Người với yêu ma, tình mặn nồng!

Phạm Huy Nhật

 

 

 

              

 

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang