|

|
|
Nắng đẩy mây cao, nắng căng trời rộng,
Nắng đậm mầu hoa, nắng rực trời hồng,
Nắng múa đường đi, nắng cười khóe mắt,
Nắng đọng bờ môi, nắng dỗ tình nồng,
Nắng âu yếm hôn bờ vai tròn lẳn,
Nắng vuốt ve, hâm nóng ngực rân ran,
Nắng chen vào giữa sóng người xô đẩy,
Nắng vướng chân ai bước vội vàng,
Nắng chậm chiều hôm, nắng khời buổi sáng,
Nắng tràn trề tung sức sống chứa chan,
*
Người về, tim cất nắng trân quý,
Nắng đẹp tụ thành nỗi nhớ mong,
Ngày kia, nắng bỗng loang ra giấy,
Nên kết vào thơ những sợi vàng!...
Phạm Huy Nhật
|