Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chiều Xóm Nhỏ -- Mắc Trên Áng Mây Bay
Thơ Phạm Huy Nhật

 

 

 

          Chiều Xóm Nhỏ

Chiều hôm chạng vạng buồn như thể,
Cả một hoàng hôn chụp xuống hồn,
Bóng tối ôm dần tôi trong nó,
Chẳng xua đi được nỗi chiều hoang,

Ai đó đốt mây rực góc trời,
Để loang máu đỏ nhuộm hồn tôi,
Hàng cây dấy máu dường như thể,
Đứng chết trân trong biển máu chiều,

Chim chóc mấy con tìm về tổ,
Rối rít như là cố trối trăn,
Nhà ai hàng xóm, đèn le lói,
Léo xéo ngang hiên tiếng nói cười,

Giờ đây, ngày, tối không phân rõ,
Tôi nhẹ chìm vào giải bóng đêm,
Phía trước nhạt nhòa hình ảnh sống,
Trong tôi, êm ả nỗi buồn tênh,

Về đây xóm nhỏ quanh co lối,
Ngõ vắng, lòng không chẳng đón chờ,
Ai đó xông pha đời gió bụi,
Dừng chân, lòng có chạnh bơ vơ?!

      Phạm Huy Nhật






Mắc Trên Áng Mây Bay

Em, tóc xõa như bóng dừa hoang dại,
Ngực môi kia như hứa hẹn thiên đường,
Anh bỗng thấy bóng Trương Chi thời đại,
Khối ngọc tình chỉ chuốc lấy sầu thương!

Em hiện hữu kiêu kỳ và huyền bí,
Anh đi tìm lời giải dấu trong tim,
Con đường vòng dẫn anh về chốn cũ,
Thế mê đồ, lạc giữa mắt môi xinh,

Hai thập niên, anh một đầu, em cuối,
Nhúm thời gian một vũng, cách xa ghê,
Anh đánh rớt trí khôn nơi lối ngõ,
Bước em qua, dẫm đạp; vẫn u mê!

Anh đánh dấu mỗi ngày bằng nỗi nhớ,
Chất kho tàng đầy đắm đuối, gian nan,
Tưởng chờ đợi có phép mầu kỳ diệu,
Anh tự lừa bằng cả mọi mưu toan,

Anh gian giảo như một tên khánh tận,
Khai: cuộc đời, rằng đã trắng bàn tay,
Rồi cất dấu một tâm tình quý báu,
Cất thật cao, mắc trên áng mây bay!...

       Phạm Huy Nhật 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang