| |
CHỜ NGƯỜI ĐI
Một chiều gió lạnh mưa rơi
Có người đưa tiển một người đi xa
Kẻ trên tàu, người sân Ga
Vẫy tay giã biệt, lệ nhoà bờ mi.
Buồn nào bằng cảnh sanh ly
Người nơi quê Mẹ, kẻ thì về đâu
Trăm năm nước chảy dưới cầu
Kẻ đi người ở, ai sầu hơn ai ?
Dù cho tháng lụn, năm dài
Em nguyền chung thủy chờ ai trọn đời
Sân Ga vắng khách lâu rồi
Chỉ có một người chờ chuyến tàu đêm.
Kẻ đi nào biết nổi niềm
Của người ở lại đi tìm người xưa.
Nhớ thương nói mấy cho vừa.
Người đi, đi mải vẫn chưa trở về.
Arlington,Virginia, mùa Tháng Tư đen
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
|


|
NGƯỜI ĐI KHÔNG VỀ
Đêm qua trong giấc ngủ mê
Nằm mơ tôi thấy về quê thăm nhà
Tiếng ai văng vẵng xa xa
Phải chăng người cũ quê nhà gọi tôi.
Tôi đang lưu lạc xa xôi
Bỏ quê, bỏ bạn, nổi trôi xứ người
Bao năm lạc lõng chợ đời
Chờ Xuân đất nước, (về) sống nơi quê nhà
Nhưng mùa Xuân ấy còn xa
Lòng người mong ước không qua số Trời.
Em ơi, đừng phí quãng đời
Chôn vùi tuổi trẻ chờ người lưu vong.
Số Anh chưa hết long đong
Quê nhà loạn lạc còn trông chi về
Mong Em xoá bỏ lời thề.
Quên người năm củ nghĩ về tương lai
Quên đi cái buổi chia tay
Người Đi năm ấy ngày mai Không Về.
Arlington, Virginia, Mùa tháng tư đen
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
|