Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Gởi Em, Người Con Gái Đà Lạt
Thơ Trần Mai Hương


 

 

 

 


 

Cảm xúc viết cho người con gái Đà Lạt

Xin gởi em, người con gái trong mơ,
Của mùa xuân, rạng rỡ tiếng thơ ca,
Đôi má hồng, bởi nắng chiều qua phố,
Một nụ cười, chia nữa nhớ buâng khuâng.
Ướt môi mềm, đỏ thắm cánh hoa xưa,
Bờ vai nhỏ, chuyện đời qua mấy thủa?
Nhớ một thời, hoa tím Đà Lạt thơ,
Hay chuyện tình người Võ Bị Alfa.

Này em, người con gái Đà Lạt ơi!.
Ta vẫn xin một lần qua phố nhỏ,
Đón sương mù, tưởng chừng ta đang khóc,
Bởi vì em, hoa Mimosa vàng rực rỡ,
Bên rừng già chưa đổi gió thay đời,
Vẫn thông reo, ta tưởng tiếng em cười .
Giòng suối chảy nghe như lời em hát ,
Có trăm năm vẫn nổi nhớ thật buồn .

Hởi em, người con gái Đà Lạt ơi !
Thương một lần sao nổi nhớ thênh thang,
Dẫu ban đầu, hay là mãi ngày sau,
Và Đà Lạt, ta vẫn mơ về em mãi.
Dù xa thẳm, ngàn trùng khơi cách biệt ,
Chút tình này , xin gởi mãi em yêu,
Một thoáng xưa, sao hồn tím dâng buồn,
Và vẫn mơ, một ngày mai trở lại.

Để núi đồi, hoa lá trở mình thôi,
Ta xin em nụ hôn cuối của đời…

   
Mai Hương Trần
Vancouver hai ngàn mười một

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang