Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đoản Khúc Cuối Đông
Thơ Trần Mai Hương


 

 

Gió Đông
thổi lao xao ngoài cửa
cành cây run- lạnh tiếng thở- dài ,
xơ xác
buông mình khóc thương- mãi
sao đời tệ bạc
tiếng thủy chung .
gió lạnh
buốt-từng-cơn-đau vội vã
giấc mơ chiều ủ rũ niềm đau
thấm-mệt
nỗi-thương-hoài-phu phụ
ba mươi năm
chẳng lẽ
chỉ như là cơn gió  
hay
là nỗi thường tình trong nhân thế
có thôi!
như con thuyền vỡ sóng
tấp vào bờ
vỡ-cạn-kỷ-niệm-xưa.
Mưa Đông,
mưa trút  lên buồn phiền giận dữ
trên đất mềm
quặn mình than thở

 

 

 

sao lạ-lùng
không một chút xót thương
đem chia ly
phủ-nốt tiếng cười vui
và bật khóc
khi cung đàn đứt phím nhạc.
Nắng Đông
vẫn vô tình cất dấu
hơi nồng nàn ấm áp ngày xưa
trời buốt giá
chưa đủ, chút-hơi-tàn
cho niềm đau trở giấc  
lời thứ lỗi
của loài giun đêm u-tịch
tiếng kêu vang
con dơi nhỏ lạc loài
đôi mắt buồn  
con sâu già tìm tổ ấm
lao xao
tiếng cành cây khô
bơ vơ buồn trơ trọi
là mùa Đông
không phải!
một đoản khúc cho cuối mùa Đông.

Mai Hương Trần (Vancouver)
Cuối đông 2011

 


Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang