Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Có Một Ngày Huế Bỗng ….
Thơ Trần Mai Hương


 

 

 





 

 

       Viết cho người Alfa đỏ

Có một ngày, khi Huế bỗng reo vui,
Chiều Vỹ Dạ, trời ngoan hiền chi lạ!
Và anh đến, để nắng hè rực sáng,
Nung má hồng và đốt cháy tim nhau,
Em ngỡ ngàng, tình đầu anh đã biết!
Bên gốc dừa, trăng mỉm cười soi bóng,
Gió dịu dàng ru mây ngủ trên cao,
Sương từng giọt nắm tay nhau tình tứ  
Để cây lá níu đầu hôn tha thiết.
Nghe chuyện tình người Võ Bị Alfa.
Em, mười bảy đang hồn nhiên buổi sáng,
Để buổi chiều anh đến chợt buâng khuâng.

Có một ngày, em cúi đầu e thẹn.
Lời tỏ tình sao như tiếng chuông vang,
Anh nồng nàn như nắng cuối mùa đông.
Anh oai dũng như núi trời hùng vỹ,
Anh chân thành như cây rừng hóa đá,
Trong bếp lửa tiếng củi hồng tý tách.
Và reo vui khi nghe tiếng em cười.
Trên bàn học, những bài toán hàm số.
Cuốn vạn vật dài lê thê im tiếng,
Bởi anh sáng ngời màu Alfa đỏ thắm!
Em, mười bảy tình yêu đầu đã đến,
Bắt đền anh, trả lại tháng ngày xưa.

Có một ngày, chia tay anh cầu khẩn,
Xin ơn Trời ta có mãi bên nhau.
Thư xanh hồng từ bốn-không-hai-bảy,
Để Huế trời tím lịm Đà Lạt ơi!
Đêm trăng soi gốc cây dừa ngơ ngẩn,
Sương khóc buồn từng giọt thấm chia xa,
Gió vẫn ru lời hát buổi ban đầu,
Hay nghẹn ngào máu chảy ngược về tim.
Hai, ba năm em bảo thời gian vô nghĩa
Nhưng anh đi! một chuyến tàu đệnh mệnh,
Em, mười chín khóc tình dầu dang dở,
Khóc quê hương tan nát cảnh chia lìa.  

Khung trời ấy, nắng hè còn nhuộm thắm,
Alfa đỏ vẫn kiêu hùng như thủa nọ,
Và bên này mây vẫn tím buồn trôi .
Trong nổi nhớ, em nghe lời tình tự ……

Mai Hương Trần (Vancouver 2009)


Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang