Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đừng Ngạc Nhiên -- Thành Đá Kết Rong Rêu
Thơ Trần Mai Hương


 

 

Đừng ngạc nhiên

Đêm thầm lặng, vương buồn qua phố vắng,
Lá bên đường ủ rủ bởi thầm thương.
Gió rung cành, cây thức trắng đêm thâu,
Mưa một tí,  sao trời khuya ủ dột.
Đêm xa lắc, bỗng nghe khúc nhạc cũ,  
Chuyện một người, thương khóc một người đi,
Chuyện quê hương chinh chiến lúc phân kỳ,
Chuyện cô nử, vành khăn tang đẫm lệ.
Đêm u lắng, không gian như lặng tiếng,
Gió thì thào, lời chia tay phút cuối,
Sao bỗng dưng trời buồn đất lạ,
Để không gian sầu lặng nổi buồn riêng.
Đừng ngạc nhiên, sao môi em vẫn thắm,
Mắt vẫn cười và tim vẫn còn say.
Đừng ngạc nhiên sao thơ em nhiều nước mắt,
Xóa nổi buồn vây kín mít tâm tư...

Mai Hương

 



 

 

  Thành đá kết rong rêu

Xin trả lại anh mùa hè rực nắng,
Cánh phượng hồng đỏ thắm, gót chân xưa.
Tiếng ve sầu, cuốn lưu bút chuyền tay,
Sao giữ nổi, một khung trời xa lạ.
Xin trả anh, mùa thu về ngập lá.
Khóc ngại ngùng, từng chiếc vội chia tay.
Sương long lanh trên mắt em vội vã.
Quay mặt đi, tiếng lòng đành dấu kín.
Xin trả anh, mùa đông mây phủ tím.
Tím cả trời, khóc tháng bảy mưa Ngâu.
Gió đông rít từng cơn như giận dữ.
Trút cây buồn trơ trụi bỗng chênh vênh.
Xin trả anh mùa xuân về diễm lệ
Mím môi cười, hát khúc nhạc thương đau
Đừng vội đi khi một lần đã xót,
Lỡ mất rồi, xuân đến cũng bằng không.
Xin trả anh bốn mùa qua vội vã,
Dấu lời than trong hang kín thành bia.
Ôm nổi đau trãi dài theo năm tháng,
Chất ưu phiền thành đá kết rong rêu......

Mai Hương


Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang