Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Lời Tình Tự Năm Tháng
Thơ Trần Mai Hương


 

 

 

 

 

 

Anh vẫn gọi
tên em là M. như ngày tháng cũ,
Thủa xa xưa em còn tóc ngắn búp bê,
Nhảy cò cò quần ống cao ống thấp,
Chơi ù mọi trốn tìm và đuổi bắt.
Những giọt mồ hôi chảy dài trên má,
Anh kéo lại gần lấy vạt áo lau cho.
Em nghe mùi thơm cùng mùi nắng hạ
Những ngọt ngào vỗ kín tuổi thơ ngây.

Anh vẫn gọi
tên em là M. như ngày tháng cũ,
Trái ổi sẻ hai đứa cắn làm hai,
Bắt chuồn chuồn thả cánh tung bay,
Hái lá cây đề tên ướp trong trang vở,
Trường tiểu học, không xa lớp mẫu giáo
Mỗi buổi tan trường anh vẫn đón em.
Cây trứng cá trước sân nhà đỏ chín,
Anh trèo hái những trưa hè nắng cháy

Có nhiều khi em hái trái Mâm Xôi,
Vô tình gai đâm tay em chảy máu,
Anh vội vàng ngậm lấy ngón tay em,
Và vỗ về “nín đi! bé  ngoan ơi!”
Em vô tư bởi em là cô bé nhỏ,
Anh chỉ  cười và rượt bắt  lấy em,
“Anh Hùng ăn chùng cá khô,
mụ cô bắt được véo tai anh Hùng”

Anh vẫn chìu dù em nghịch ngợm,
Gió trưa hè thiu thiu ru em ngủ,
Trên cánh tay anh dù chưa đủ rộng
Anh bứt lá khô làm gối em nằm,
Những buổi chiều khi trời vừa tắt nắng
Lưng anh cõng em tay dắt  chị em,
Băng qua đường, bến ngã ba Vỹ Dạ,
Anh tập chúng em làm sao bơi lội,
Nước đầy miệng làm em ngộp thở,
Anh ôm vào lòng dổ ngọt bé ngoan
Anh chăm sóc bởi vì em còn bé.

 

 

 

Xin đốt nén hương lòng tưởng nhớ
người Lính Võ Bị năm xưa

 

 

 

 

 


 

Một hôm ba me dắt dìu bồng bế,
Xa anh rồi em phải về quê nội,
Anh đứng bờ rào ôm cây trứng cá,
Đôi mắt thật buồn, anh khóc rưng rưng,
Em vẫn thơ ngây miệng cười toe toét.

Anh vẫn gọi
tên em là M. như ngày tháng cũ,
Mười một năm, những tháng ngày xa cách ,
Anh đến nhà em một buổi sáng Noel,
Màu áo ôliu anh trông thật oai hùng.
Gương mặt anh tựa ánh nắng mặt trời,
Anh mỉm  cười, “cô bé thành thiếu nữ“,
Chị vô tư ôm anh khóc sướt mướt,
Em đứng thẹn thùng, nhớ chuyện ngày xưa,

Anh vẫn gọi
tên em là M. như ngày tháng cũ,
Thủa xưa khi tóc thề còn vương trên áo.
Mỗi Noel về anh lại đến thăm em,
Vẫn nụ cười vẫn ánh mắt thân thương,
Biết anh xa nhà, nên em thường ghé,
Vú mỉm  cười “làm dâu vú nghe con“ .
Em nín thinh nhổ tóc sâu cho vú,
Anh khó nuôi nên gọi  mạ là vú,
Nhưng đâu ngờ anh bỏ mạ ra đi.
Trong ngày quê hương tàn cuộc chiến.

Em đến nhà anh đốt nén hương  thơm,
Vú sững sờ với đôi mắt đỏ hoe,
“Còn mô nửa, con làm dâu của vú”,
Nước non nhà bởi hai chữ hy sinh.
Anh nằm xuống không còn ai biết nữa,
Bạn bè anh giờ xuôi ngược nơi mô.
Em vất vả xuôi khắp miền đất nước,
Đời lận đận vì vận nước nổi trôi.

Anh đâu còn nữa, để gọi tên em
như những tháng ngày xa xưa đó,
Em như loài ốc Mượn Hồn trên biển
Xóa nổi buồn chờ sóng vỗ về thôi ……

Mai Hương Trần

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang