![]() |
Trang Web Hướng Dương Txđ |
![]() |
Vọng Cổ: HOA LỤC BÌNH |
Thanh Lịch Mẹ ơi ! khi con cất bước … VỌNG CỔ Xa cách quê hương, đêm từng đêm nghe quằn quại tâm tư trong niềm thương nỗi nhớ. Nhớ xóm lưới thương yêu, nhớ bóng thuyền xưa đêm rằm nguyệt lộng, mặt biển mênh mông lấp lánh ánh trăng vàng ( - 2 ). Nhớ mẹ già nua bóng xế chiễu tàn - Nhớ mái nhà xiêu e ngại cơn gió chướng, lối đi về qua bến cũ đìu hiu - Mẹ đã nuôi dưỡng đàn con với tình thương như biển rộng muôn trùng, đời sống nghèo nàn mà đầm ấm, yên vui, không mơ ước cao sang của thị thành xa mã. Những buổi chiều hôm, nhà sàn soi bóng nước, chắc mẹ âu sầu đứng bên song cửa, vọng hướng xa khơi để trông ngóng con về ( - 1 ). Cho đến khi màn đêm buông phủ tư bề - mẹ xót xa lặng nhìn bóng nguyệt soi lạnh lùng qua những rượng lưới đen – Nơi lao tù (1) con khắc khoải nhớ thương, mong sớm được trở về bên gối mẹ và được khóc như ngày còn thơ ấu, trong vòng tay mẹ buổi trùng hoan. Trăng Thu dạ khúc Mấy Thu qua buồn nghe lá rơi VỌNG CỔ Mẹ ơi ! chữ cúc dục cù lao sánh dường non biển, thân của tấc cỏ làm sao đền đáp được ơn của ba Xuân mang nặng bên lòng ( - 2 ). Phận làm con báo hiếu chưa tròn – Nay con phải xa lìa tổ ấm để mẹ hiền cô quạnh tuổi giá băng – Con như chim bồ nông vừa biết bay cao, nào hiểu được sự hy sinh của chim mẹ : tự mổ thịt mình nuôi đàn con nhỏ dại, giữa mùa Đông mưa gió lạnh lùng. Đường trở về xóm lưới năm xưa xa dịu vợi trong niềm thương, nỗi nhớ. Đêm từng đêm bên mé bờ dư ảnh, ngồi âm thầm, nghe tiếng nấc của tâm tư - Chắc mẹ mỏi mòn năm tháng chờ trông, nhưng con trẻ tăm hơi biền biệt, chuyện đoàn viên còn nằm trong giấc mộng khi lối về xưa rêu phủ xanh màu – Bên xóm cô liêu, nắng vàng tắt lịm, đã bao lần mẹ đứng xa trông . Ghi chú : Mời các bạn nghe Thanh Lịch - tức Kha Lăng Đa - trình bày
|