|
Một Mình
Khói xóm hình xưa mộng tuyệt vời
Sương làng bóng cũ giấc chơi vơi
Buồn mưa gác lẻ hồn nghiêng ngả
Nhớ nắng phòng đơn dạ tả tơi
Bến lạ trăng trong người vắng bóng
Bờ quen gió mát kẻ không lời
Thương thân một gánh nghe tàn tạ
Đau kiếp hai phương thấy rã rời Nam Thảo |

|
Người Thơ Ngày Ấy
Người thơ ngày ấy đã đi rồi?
Để gió mưa sầu giọt ỉ ôi!
Lặng lẽ đường thi đò lẽ bóng
Đìu hiu lục bát bến đơn côi
Trăng mong mặc khách trăng buồn rọi
Nước đợi tao nhân nước lững trôi
Ai hởi tri âm đâu một thuở?
Xin đừng hất hủi đoạn tình đôi!
Nam Thảo |