Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Gọi Trời Thu Xưa
Thơ Nam Thảo


 

 

 

 

 

Chiều nghiêng sợi nắng lim dim
Heo may phảng phất nổi niềm miên man
Cây khoe lá đỏ xanh vàng?
Thu đi lặng lẽ mơ màng khói sương

Có người nhặt bóng yêu đương
Mà chân mây nẽo âm hương mất rồi!
Tình buồn theo nước nỗi trôi?
Xa xăm tiếng hạc gọi trời thu xưa!

Mưa thu mộng dệt chưa vừa
Còn rơi lên lá đong đưa khóc chiều
Thuyền mơ bến đơi đăm chiêu
Đường lên núi nhớ cô liêu phương nào?

Ai chôn giây phút ngọt ngào?
Ai đem quên lãng cất vào phôi pha?
Còn đâu môi thắm như hoa
Tóc mây mộng mị vương tà áo mê?!

Ngậm ngùi cây cỏ tỉ tê
Mồ côi cánh nhạn lê thê chiều buồn
Ngẫn ngơ bước lạc xa nguồn
Gió rung góc phố mấy luồng thở than

Thu về cổ tích tràn lan
Ngỡ ngàng kết lại thành trang sử dày
Trời cao sao nỡ an bày?!
Chắt chiu kỷ niệm tháng ngày xót xa!

Nam Thảo

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang