Thu Cảm
Thu về lá úa rụng đầy sân
Đất khách thu qua đã mấy lần!
Khắc khoải đường xưa chân ảo mộng
Ngậm ngùi lối cũ bước phù vân
Âm thầm bến nước buồn đôi chữ
Lặng lẽ trăng sao nhớ mấy vần
Lữ thứ heo may niềm lẻ bóng
Bơ vơ thạch thảo nỗi sầu dâng
Ngỗn Ngang Tình Sầu
Nắng vương ngọn cỏ chiều phai
Hắt hiu gió thoảng mây bay cuối trời
Cố hương đâu chốn xa vời?
Phiêu du cứ gọi bến đời lao đao!
Tiếng xưa sóng vỗ rì rào
Nẻo về hun hút bọt bào dậm xa
Thương trưa khóm trúc la đà
Nhớ làn khói xám dương tà lang thang
Ngậm ngùi gấm vóc giang san
Viễn phương phơn phớt màu tang tháng ngày
Hồ trường lượt đắng lần cay
Lượt say vận nước lần say chuyện đời
Tìm đâu trăng nước một thời!
Xót xa cơn gió nhỏ lời thở than
Dã tràng cát mộng tan hoang
Lẻ loi biển vắng hành trang lệ mờ
Bước buồn phố chợ bơ vơ
Tâm tư nức nở hững hờ không gian
Chuông chùa vẳng tiếng ngân lan
Mù khơi quê cũ ngổn ngang tình sầu
Nam Thảo |