Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Cuối Trời Thu Xa - Bước Sầu Thu Đi
Thơ Nam Thảo


 

 

Cuối Trời Thu Xa 
 
Chiều thu quạnh quẽ như buồn
Bướm hoa lặng lẽ cánh chuồn bơ vơ
Mây lang thang bước hửng hờ
Dọc ngang tiếng nhạn bến bờ nỉ non
 
Thu mơ mờ cuối ngõ mòn
Hắt hiu kỷ niệm chập chờn bóng sương
Cô liêu phiên khúc đoạn trường
Hư không đâu chỗ có đường cũ xưa!
 
Đường xưa đã quá rỗi xưa!
Còn đây chỉ giọt thu mưa ngậm ngùi
Lao xao cây trúc sụt sùi
Nghe như tê tái lạnh mùi đắng cay!
 
Người đi bóng lẻ trần ai
Hỏi năm cát bụi tính ngày phong ba
Đêm buồn nghe dế rít ca
Đỗ quyên than thở điệu ma dặm ngàn
 
Hơi thu gió nụ nồng nàn
Mà sao nỡ để lá vàng rung rơi! 
Âm hương nẻo khuất dịu vời
Vó câu nhịp lẳng cuối trời thu xa

 

 

Bước Sầu Thu Đi 
 
Tháng mười mà tiết đông sang
Tôi ngồi đếm lá thu vàng mình riêng
Lá rơi lên ngọn cỏ phiền
Để tôi khắc khoải hồn nghiêng giữa trời
 
Thu buồn mây cũng buồn hơi
Lửng lơ bước lạc dặm đời tha phương
Quê thương hương nhớ khôn lường
Đêm rưng mắt lệ chuyện thường canh thâu
 
Bóng xưa sương khói giang đầu
Xa xa ngõ rẽ bước sầu thu đi
Bâng khuâng giọt nắng còn gì?
Còn cơn gió lạnh thầm thì nỗi đau!
 
Nẻo về cây lá gầy hao
Cây rung lá rụng lao xao cũng nhiều
Tôi đi quạnh quẽ đường chiều
Nghĩa trang gần đó tiêu điều lặng yên

Nam Thảo

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang