Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nỗi Nhớ Chiều Cuối Năm
Thơ của Ngô Đình Phùng


 

 

Đất khách chiều nay ba mươi Tết,
Nhớ Sài gòn, Thủ đức, Đồng nai,
Nhớ Nha trang, Phú yên, Phan thiết,
Kỷ niệm nhiều, sâu đậm khó phai.

Nhớ xứ Huế, hoàng cung, lăng miếu,
Dòng Hương giang, dãy núi Ngự bình.
Nhớ Đà nẵng với chùa Non nước,
Dốc đá lên hang, động, tháp, đền.

Ta lại nhớ về Ban mê thuột,
Chốn cao nguyên nắng bụi mưa bùn.
Suối Vàng Đà lạt thông vi vút,
Than thở, Xuân Hương nước lạnh lùng.

Nhớ đến Pleiku chiều hoang lạnh,
Phố buồn người cũng thấy buồn lây.
Rừng Gia trung một thời bất hạnh, (1)
Bao tháng năm tăm tối, đọa đày.

Bình định, miền quê cha đất tổ,
Nhớ năm nào suýt xóa tuổi tên
Biển Qui nhơn rạt rào sóng vỗ,
Nhớ mái trường Lê Lợi, Lam sơn.

Tuy phước qua hai mùa mưa nắng, (2)
Trải dài ra Cửu lợi, Tam quan.
Mỹ phong, An hảo tình sâu nặng,
Bụng muốn dừng chân thích lang thang.

Nhớ phố Bồng sơn, Tăng bạt Hổ. (3)
Nhớ An thường, Vạn thắng, Hòa trung.
Thời niên thiếu luyện rèn gian khổ,
Đến tuổi già còn những lao lung.

Dòng Lại giang hai nguồn nhập lại,
Chuyến đò ngang cập bến Phú văn.
Phú ninh, Mỹ phú thời thơ dại,
Chốn cội nguồn nào dễ quên ân.

Nhắc đến Kim sơn, dòng lệ ứa, (4)
Tại nơi này máu vẫn còn hoen,
Kiếp con người biến thành cầm thú,
Nhìn cuộc đời toàn một màu đen

Nỗi cách trở, niềm đau còn đó,
Quyền làm người có được hôm nay.
Ta không trách núi sông ruồng bỏ,
Chiều cuối năm thương nhớ dâng đầy.

              Ngô Đình Phùng
              Đón Xuân Kỷ Mão 1999

(1) Trại tù cải tạo Gia trung Pleiku
(2) Các địa danh thuộc Bình định
(3) Trường trung học Tăng bạt Hổ tại Bồng sơn
(4) Trại tù cải tạo Kim sơn Bình định

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang