|
XUÂN TRÊN ĐẤT KHÁCH
Tuyết khắp bốn bề lất phất bay,
Chuyện đời gẫm cũng nực cười thay.
Quê cha êm ấm sao đành bỏ,
Đất khách lạnh lùng há phải vay.
Đón Tết khề khà đôi chén rượu,
Mừng Xuân lẩn thẩn mấy vần cay.
Trớ trêu con tạo đa đoan nhỉ!
Tâm sự vơi đầy, chếnh choáng say.
Ngô Đình Phùng |

|
NỖI LÒNG KẺ LY HƯƠNG
Bao năm phiêu bạt tận trời tây,
Vận số đưa ta đến chốn nầy.
Nhớ nước, mịt mù cơn gió bụi,
Thương nhà, não nuột phận bèo mây.
Muốn đem sức mọn mong bồi đắp,
Chỉ tiếc tài hèn khiến đổi thay.
Mái tóc pha sương còn nặng nợ,
Càng thêm hổ thẹn đấng râu mày.
Ngô Đình Phùng |