|
Cơn Ác Mộng
Xa cách nghìn trùng nhớ cố hương,
Đêm khuya trằn trọc suốt canh trường.
Chợt nghe lốc cuốn tan thành lũy,
Lại thấy triều dâng ngập phố phường.
Lắm kẻ đọa đày đời khốn khổ,
Nhiều người trôi nổi kiếp bi thương.
Bàng hoàng tỉnh giấc, đang nằm mộng,
Thảm cảnh ngày nào cứ vấn vương.
Ngô Đình Phùng
|

|
Tám Chục Mùa Xuân
Tám chục mùa xuân đã trải qua,
Chuyện đời dâu bể cũng phôi pha.
Nhà binh, thầy giáo thời trai trẻ,
Chén rượu, câu thơ buổi xế tà.
Tổ quốc ngửa nghiêng trong bão tố,
Gia đình chao đảo giữa phong ba.
Bao năm trôi giạt phương trời mới,
Được sống bình yên đến tuổi già.
Ngô Đình Phùng |