|
Quê Hương Cách Biệt
(Rời bỏ quê nhà từ mùa xuân 1963)
Mấy chục năm rồi quê hương cách biệt,
Muốn về thăm cho dù chỉ một lần.
Cố hương ơi, lòng luống những ngại ngần,
Tình nghĩa trọng, xin hãy đừng trách vội.
Nước phải có nguồn, cây luôn có cội,
Nhớ thương nhiều nhưng biết nói sao đây!
Đồng lúa xanh bát ngát tận chân mây,
Dòng sữa ngọt chắt chiu từ bú mớm.
Hàng dừa nghiêng rì rào trong nắng sớm,
Con đường làng tấp nập mỗi chiều buông,
Làn khói lam lảng vảng lúc hoàng hôn,
Tình thơ dại bên giàn hoa thiên lý.
Cây ổi, cây xoài, dây bầu, dây bí,
Trái sai quằn, cơn gió nhẹ đong đưa,
Nhớ làm sao nói mấy cũng chưa vừa.
Những sáng tinh mơ sương treo ngọn cỏ,
Chim hót sau vườn, bướm vờn trước ngõ,
Mùi hương cau, hương bưởi ngát bên thềm.
Mái nhà tranh ru giấc ngủ hằng đêm,
Sao ngăn cách hóa ra tuồng xa lạ.
Trời đất mênh mông, mịt mù biển cả,
Tiuyết rơi bay giăng trắng khắp bốn bề,
Cố hương ơi! Xin hẹn một ngày về.
|



|
Tình Đời
Một ngày rồi sẽ phải ra đi,
Chung cuộc nào ai giữ được gì.
Kẻ cậy thế quyền sinh độc ác,
Người tham danh lợi hóa vô nghì.
Trời gieo tang tóc qua nhiều lúc,
Đất rắc điêu tàn lại lắm khi.
Cuộc sống đua chen đầy thảm họa,
Hãy làm dịu bớt nỗi sầu bi.
Tâm Sự Ngày Xuân
Giã từ tổ quốc sống tha phương,
Hăm bốn năm dài biệt cố hương
Tết đến khát khao niềm ước vọng,
Xuân về hồi tưởng nỗi thê lương.
Tình thâm quê mẹ hằng mong nhớ,
Nghĩa trọng xứ người mãi mến thương.
Sự thế đảo điên, đời bất hạnh,
Phải luôn giữ lấy đạo cương thường.
Ngô Đình Phùng
Xuân Ất Mùi |