| |
HAI MƯƠI NĂM XA XỨ
Hai mươi năm bỏ chốn quê nhà,
Lưu lạc phương trời vạn dặm xa.
Đêm đến ngại nhìn vầng nguyệt khuyết,
Ngày đi lặng ngắm ánh dương tà.
Đông về tuyết trắng giăng đầy lối,
Xuân tới nắng hồng trải rực hoa.
Nhớ lại quãng đời nhiều bất hạnh,
Bàng hoàng sau mấy trận phong ba. |
|
ĐỜI NGƯỜI THẤM THOÁT
Tự gạt mình luôn chẳng chịu già,
Mái đầu tuyết điểm với sương pha.
Răng thay đủ bộ cho ăn chắc,
Mắt lắp thêm tròng để thấy xa.
Đất khách bao năm gây dựng nghiệp,
Quê cha mấy bận nát tan nhà.
Rồi ra cũng đạt thành tâm nguyện,
Mới đó bình minh đã xế tà.
Ngô Đình Phùng
|