|
Thao thức nhiều đêm lòng tự hỏi,
Quê hương nghèo khó bởi vì đâu?
Hòa bình, thống nhất bao lâu nhỉ!
Mà vẫn xich xiềng, vẫn khổ đau.
Sao lắm dân oan đi khiếu kiện?
Tháng năm kêu cứu trước công đường.
Gia tài, sản nghiệp tiêu tan hết,
Lâm cảnh bần cùng quá thảm thương.
Thiếu nữ bán mình ra xứ lạ,
Thanh niên trụy lạc để quên đời,
Công an đánh giết người vô cớ,
Trí thức vào tù hoặc giả đui.
|


|
Nhiều kẻ phát tài nhờ thế lực,
Của tiền như núi mặc tiêu pha.
Tham quan, ô lại lan tràn khắp
Nhũng nhiễu dân lành thấy xót xa.
Tiên tổ bốn ngàn năm dựng nước,
Tốn bao xương máu giữ non sông.
Quân thù từng bước mưu xâm chiếm,
Ải bắc mất rồi tới biển đông.
Thử hỏi làm sao không thổn thức,
Từng đêm khắc khoải một niềm đau.
Chừng nào có được nền công lý,
Trăm họ yên vui, nước mạnh giàu.
Ngô Đình Phùng
|