|
Nước Mất Nhà Tan
Bài thơ tặng vợ
Lặn lội thân cò dưới nắng sương,
Nuôi chồng "cải tạo" lệ sầu thương.
Con thơ bảy đứa còn ngây dại,
Nhà khó ba gian bị nhiễu nhương.
Trước mắt chập chờn cơn ác mộng,
Sau lưng rình rập lũ ma vương.
Biết ai bày tỏ niềm tâm sự,
Nước mất nhà tan luống đoạn trường.
Kim sơn, 1975
Khóc Bà Ngoại
Ba năm xa Ngoại nhớ dường bao,
Cá chậu chim lồng biết tính sao!
Ngoại bỏ cõi trần không luyến tiếc,
Cháu vì vận nước phải lao đao.
Thương nhà mòn mõi tim tê tái,
Khóc Ngoại nghẹn ngào dạ thắt đau.
Thao thức hằng đêm trong ngục tối,
Đó đây máu chảy, lệ tuôn trào.
Gia trung, 1978 Ngô Đình Phùng |


|
Tôi Làm "Dân Biểu"
Ngất ngưởng trên cao gẫm sự đời,
Suốt ngày rong ruổi ngược rồi xuôi.
Chén cơm, manh áo cho nên nợ,
Chữ nghĩa, công danh đã hết thời.
Bến bãi ngồi chờ, nhiều kẻ gọi,
Thị thành đứng đợi, lắm người mời.
Đường cùng phải chọn nghề "dân biểu"*
Thắng bại, hơn thua tại số trời.
Sài gòn, 1982
* Đạp xích lô (tiếng lóng trong nghề)
Xuân Này Vắng Con
Thương tiếc đứa con vừa tử nạn
Xuân này đến nữa đã ba rồi,
Đón Tết xa quê khóc dở cười.
Gà vắng sau vườn, con mẹ kiếp,
Chó vờn trước cửa, mả cha đời!
Hương bay khói tỏa bùi ngùi dạ,
Gió thổi mây giăng xám xịt trời.
Xuân đến hãy mang nhiều phước lộc,
Đừng đem sầu thảm tới xuân ơi!
Xuân Giáp tuất, 1994
Ngô Đình Phùng |