|
Mùa Thu Tới
Nắng hạ dần phai, thu tới rồi,
Mây giăng bàng bạc khắp phương trời.
Hắt hiu gió sớm hong vàng lá,
Lất phất sương khuya đọng úa chồi.
Đàn bướm nhởn nhơ xa bóng dáng,
Bầy chim ríu rít biệt tăm hơi.
Quê hương từ độ này năm ấy,
Tang tóc, lầm than, thảm họa đời
Ngô Đình Phùng |

|
Rồi Có Một Ngày
Rồi có một ngày ta phải đi,
Đời người lạc thú lẫn ai bi.
Thuận hòa hạnh phúc, gia đình thịnh,
Hoạn nạn đau buồn, vận số suy.
Thu đến, mận đào thay sắc lá,
Xuân về, tùng cúc gợi hồn thi
Nhân sinh cuộc sống sao mà ngắn!
Lưu lại mai sau được những gì?
Ngô Đình Phùng |