Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chuyện Chúng Mình
Thơ của Ngô Đình Phùng



 

 

 

Cái thuở ấy em như nàng tiên nữ,
Má ửng hồng, mái tóc xõa bờ vai.
Đôi môi tươi chưa nhuốm bụi trần ai,
Làn da trắng ngọc ngà đầy quyến gợi.

Duyên nợ phải chăng tơ hồng xe mối?
Tình đôi ta hẹn ước tự bao giờ.
Em thật dịu hiền, trong trắng, ngây thơ,
Tim rung động, anh nghe từng nhịp rõ.

Để từ đó một thiên đường bỏ ngõ,
Chốn đào nguyên đã có kẻ ra vào.
Anh mơ màng nghe chim hót xôn xao,
Thơm ngan ngát mùi hoa lài, hoa lý.

Anh hỏi em: - Chuyện chúng mình sao nhỉ?
Em thẹn thùng: - Anh...ghét quá đi thôi!
Ánh mắt em đã nói đủ cả rồi,
Cứ im lặng để tự lòng anh hiểu.

Từ dạo ấy, xuân về năm Tân Sửu,
Đến bây giờ, Đinh Sửu lại xuân sang.
Ba mươi sáu năm hạnh phúc đầy tràn,
Mà sầu hận, đau buồn không kể xiết.

Đón xuân về, nhớ quê mình tha thiết,
Chẳng mai vàng, pháo đỏ với rượu nồng.
- Em có buồn, có thấy thiếu chi không?
Em cười khẽ: - Có anh, em đủ cả.

Thế mới biết cuộc đời nhiều phép lạ,
Áng mây đen vần vũ đã tan rồi.
Bạc mái đầu mình vẫn sống chung đôi,
Tình âu yếm như khi xưa mới gặp.

Viết bài thơ tặng người tình xinh đẹp,
Người vợ hiền yêu dấu của tôi ơi!
Xuân tha hương lạnh tím cả chân trời,
Anh chợt thấy vầng hồng lên rạng rỡ.

                         Xuân Đinh Sửu, 1997
                            Ngô Đình Phùng

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang