Buổi sáng vầng hồng lên rực rỡ,
Dân làng lũ lượt kéo ra đồng.
Đàn chim ríu rít vang đầu ngõ,
Muôn sắc hoa thơm tỏa ngát nồng.
Có những chiều mưa rơi lả tả,
Ngoài sân lũ trẻ tắm nô đùa.
Lời ru mẹ hát nghe thương quá,
Âm điệu hòa theo tiếng võng đưa.
Có những đêm sao trời lấp lánh,
Dung nhan kiều diễm chị Hằng ơi!
Giọng hò thôn nữ trong sương lạnh,
Xao xuyến vì sao vỡ rụng rơi.
Bình Định, nơi chôn nhau cắt rốn,
Bên kia bờ biển Thái bình dương.
Việt nam ơi! Cháu con, nòi giống
Vượt thoát ngục tù lạc tứ phương.
Chẳng biết ai còn, ai khuất, vắng,
Bồi hồi ôn kỷ niệm thời thơ.
Quê cha đất tổ tình sâu nặng,
Thương nhớ ngày đêm dạ thẩn thờ.
Con suối rì rào chiều gió lộng,
Ven con đường đất nở đầy hoa.
Gái trai ôm ấp nhiều mơ mộng,
Chan chứa tình quê quá đậm đà.
Đất khách chiều nay mưa lác đác,
Chạnh buồn nghĩ đến xóm làng xưa.
Đạn bom suốt một thời giày nát,
Thống nhất, hòa bình, đỡ khổ chưa?
Non nước mịt mù xa diệu vợi,
Cánh đồng ruộng lúa trải mênh mông.
Bạn bè, thân thích hằng trông đợi,
Có biết rằng ta chẳng phụ lòng?
Đã ngót năm mươi năm cách biệt,
Từ khi chạy giặc bỏ thôn quê.
Mái đầu pha lẫn màu sương tuyết,
Lơ lửng mây giăng kín nẻo về.
Ngô Đình Phùng
|