|
Quê Hương Tang Tóc
Mấy chục năm rồi nhớ cố hương,
Đất bằng dậy sóng ngập đau thương.
Gông cùm, xiềng xích giăng đầy lối,
Cướp giật, ăn xin đứng chật đường.
Lớp lớp vượt biên lìa tổ quốc,
Nhà nhà lánh nạn sống tha phương.
Máu xương oan nghiệt tuôn rơi khắp,
Lao ngục, núi rừng lẫn đại dương.
Ngô Đình Phùng |


|
Chuyện Ngày Xưa
Ngồi buồn nhớ lại chuyện ngày xưa,
Ba chục năm qua, tính có thừa.
Thất thế, cửa nhà không kẻ viếng,
Phùng thời, tiền bạc lắm người đưa.
Quê cha thăm thẳm mờ sương khói,
Đất khách hài hòa thuận gió mưa.
Từ dạo ly hương tìm lẽ sống,
Không còn nghe tiếng xích xiềng khua.
Ngô Đình Phùng |