|
Nhớ Cha
Thức giấc hằng đêm con nhớ cha,
Người thầy tôn kính khắp gần xa.
Thời nhà điên đảo, thương bầy trẻ,
Vận nước nổi trôi, xót phận già.
Cha đã thong dong miền cực lạc,
Con còn bịn rịn chốn phồn hoa.
Quê hương cách trở đau lòng mẹ,
Gẫm lại chuyện đời con giống cha.
Ngô Đình Phùng
|

|
Khóc mẹ
Chín mươi bảy tuổi mẹ quy tiên,
Nhẹ bước thong dong hết lụy phiền.
Giũ sạch hồng trần nương Phật tự,
Lìa xa dương thế dạo đào viên.
Tha phương mòn mõi thân tê liệt,
Ly xứ ngậm ngùi phận đảo điên.
Dẫu biết nhân gian là cõi tạm,
Lòng con đau thắt, đất trời nghiêng!
25-11-09
(9-10 Kỷ Sửu)
Ngô Đình Phùng
|