Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Về Thăm Quê Cũ
Thơ của Ngô Đình Phùng


 

 


Một sớm trở về thăm chốn xưa,
Hàng cây lả ngọn thoảng hương đưa.
Tôi như lạc giữa phương trời lạ,
Đường đất quanh co rợp bóng dừa.

Chính tại nơi này tôi lớn lên,
Buồn vui kỷ niệm tuổi hoa niên.
Sinh thành dưỡng dục công trời biển,
Nghĩa trọng tình thâm khó báo đền.

Bốn chục năm rồi biệt cố hương,
Từ ngày làng xóm ngập đau thương.
Chiến tranh, thù hận gây tang tóc,
Máu đổ, đầu rơi khắp nẻo đường.

Cách mặt mà lòng vẫn khắc sâu,
Quê hương lìa bỏ một niềm đau.
Người xưa, cảnh cũ không tìm thấy,
Hàng xóm, bà con quá dãi dầu.

Từ Bắc vô Nam khắp mọi miền,
Cảnh đời khốn khổ lắm oan khiên.
Trai đi xứ khác tìm sinh kế,
Gái lấy Hàn, Tàu hoặc Mã, Miên.

Đâu có ai ngờ bỏ xứ đi,
Để quên thù hận lẫn sầu bi.
Rồi không trở lại làng quê cũ,
Bốn chục năm dài nỗi biệt ly.

            2/2003
   Ngô Đình Phùng


Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang