|
Năm Mươi Năm
Năm chục năm tròn mãi có nhau,
Phu thê hòa hợp ý tâm đầu.
Gái trai sáu đứa nên gia thất,
Nội ngoại mười ba đạt nguyện cầu.
Đến tận xứ người mưu cuộc sống,
Lìa xa đất tổ quặn niềm đau.
Thầy, quan, phu, thợ, thân từng trải,
Cũng lắm phong lưu, cũng dãi dầu.
22-1-11 |

|
Còn Mãi Nhớ Thương
Còn lại niềm đau đến tận giờ,
Mãi bao thảm cảnh chẳng phai mờ.
Nhớ sao sông núi rền ai oán,
Thương quá đất trời vọng ước mơ.
Quê dẫu phũ phàng tình ấp ủ,
Hương luôn vương vấn ý mong chờ.
Yêu từng tấc đất tiền nhân để,
Dấu tích xóa dần khiến ngẩn ngơ.
Ngô Đình Phùng
|