Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nhớ Bạn
Thơ của Ngô Đình Phùng



 

 

 

 

Gió táp mưa sa ngập phố phường,
Bạn bè trôi giạt khắp muôn phương.
Bao nhiêu đứa chán trò dâu bể,
Vội vã chia tay giữa chặn đường.

Còn lại bây giờ kẻ mỗi nơi,
Xa nhau muôn dặm cố nhân ơi!
Lợi danh bỏ mặc người xâu xé,
Sự thế đảo điên đến nực cười.

Ai dám bảo mình chẳng tuổi tên?
Trót sinh là đã có ngay liền.
Dọc ngang cũng một thời oanh liệt,
Không thẹn với đời, với tổ tiên.

Chỉ tiếc thời gian chẳng đợi chờ,
Tang bồng chưa thỏa chí hằng mơ.
Răng long tóc bạc, mau già nhỉ!
Nhớ bạn thương quê luống thẩn thờ.

          Ngô Đình Phùng

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang